Showing posts with label Việc tử tế. Show all posts
Showing posts with label Việc tử tế. Show all posts

Monday, August 1, 2016

Tình mẫu tử- hiếu thảo mẹ hiền

CÂU CHUYỆN ĐẸP VỀ TÌNH MẪU TỬ - Xin mọi người hãy dành ít phút để xem và cùng chia sẻ video này, để người con trai 62 tuổi, khuyết tật, hiếu thảo này được tiếp sức, để ông và người mẹ già 86 tuổi, bệnh tim và hai mắt bị mù có thêm cơ hội được sống tốt hơn. Hãy xem để thấy mình hạnh phúc, hãy xem để nhìn lại mình !

Wednesday, June 1, 2016

Cụ ông 70 tuổi và hành động 'lạ lùng' ở bãi biển Đà Nẵng

Chuyện chàng Tây nhặt rác ở Hà Nội đã khiến dư luận dậy sóng, còn câu chuyện về cụ ông Đà Nẵng hàng ngày đi dọc bãi biển nhặt rác dưới đây cũng khiến không ít người phải suy nghĩ.
"Công nhân môi trường" không lương
Thời gian qua, câu chuyện anh chàng James Joseph Kendall, (34 tuổi, người Mỹ) lội xuống một mương nước bẩn ở Hà Nội để cùng bạn bè dọn sạch rác gây ấn tượng mạnh với nhiều người Việt Nam.
Nhiều người thích thú với việc làm của James Joseph Kendall và kêu gọi nhau cùng chung tay với ông Tây này để làm sạch môi trường.
Từ chuyện của James, chúng tôi nghĩ ngay đến một cụ ông đã quá tuổi thất thập hơn 6 năm qua âm thầm dọn sạch rác ở bãi biển Nam Ô (quận Liên Chiểu) với chiều dài hơn 7 km.
Đó là cụ ông Trần Xuân Mạo (SN 1945, trú phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng).
Người dân sống ở ven biển Nam Ô đã quá quen với hình ảnh cụ ông râu tóc bạc phơ, tay cầm một túi to bao ni lông đi dọc bờ biển mỗi sáng sớm. Cụ Mạo tay cầm túi, mắt nhìn khắp bãi biển để tìm rác thải trôi dạt vào bờ. Hễ có một mẩu rác dù là nhỏ nhất, cụ cũng cúi xuống nhặt rồi bỏ vào túi.
cuongdonbien1-1464530839408
Cụ Mạo đã 71 tuổi nhưng hàng ngày vẫn đi thu dọn rác làm sạch biển Đà Nẵng
"Cụ Mạo dậy rất sớm, khoảng 5 giờ sáng là đã đi dọc bãi biển lượm rác rồi.
Tôi nhớ cụ bắt đầu làm công việc vác tù và hàng tổng như thế này từ năm 2010. Hầu như ngày nào cụ cũng đi dọc biển hai lần sáng, chiều. Chỉ những ngày giông bão hay khi ốm đau, cụ mới chịu ở nhà.
Bãi biển Nam Ô là khu vực cuối của bãi biển đường Nguyễn Tất Thành nên rác tập trung rất nhiều.
Trước đây, bà con chúng tôi ở đây thấy vậy thì cũng mặc kệ. Nhưng từ ngày thấy cụ Mạo cặm cụi nhặt rác cho sạch bãi biển, chúng tôi cũng tự thấy xấu hổ nên học theo cụ. Ai thấy rác từ biển trôi vào bờ là cúi xuống nhặt ngay", anh Lê Đình Thái, trú tổ 14, phường Hòa Hiệp Bắc nói.
Ông Trương Việt, Chủ tịch UBND phường Hòa Hiệp Bắc cho hay, việc làm của cụ Mạo luôn được UBND phường ghi nhận. UBND TP Đà Nẵng, quận và phường đã nhiều lần tặng bằng khen để ghi nhận về thành tích bảo vệ môi trường của cụ Mạo. 
cuongdonbien2-1464530844814
Cụ Mạo bên tấm bằng khen của UBND phường Hòa Hiệp Bắc nhờ thành tích làm sạch bờ biển
"Chúng tôi gọi cụ Mạo là công nhân môi trường không lương. Cụ Mạo giờ đã già, bệnh tật nên khá yếu nhưng vẫn tâm huyết với việc làm sạch môi trường biển. Nhờ việc làm suốt 6 năm trời của cụ mà biển Nam Ô ngày một sạch đẹp.
UBND phường cũng đã có đơn vị làm nhiệm vụ thu gom rác hàng ngày trên bãi biển. Họ làm việc theo giờ giấc nên không thể làm sạch biển mọi lúc. May mà có cụ Mạo giúp sức", ông Việt nức nở khen cụ Mạo.
"Tôi chỉ làm sạch nơi mình ở"
Ở tuổi 71, cụ Mạo sống cùng con cháu trong căn nhà nhỏ ven biển Nam Ô. Cụ kể, quê nhà ở tỉnh Hà Tĩnh và chỉ mới chuyển đến sống tại Đà Nẵng 6 năm nay.
"Con cháu đều ở Đà Nẵng còn tôi sống một mình ở quê nên bọn chúng đưa vào đây để chăm sóc cho tiện.
Ở quê tôi không có biển nên nhìn thấy là tôi rất thích. Ngày nào tôi cũng ra biển từ sớm để tập thể dục tăng cường sức khỏe.
Tôi thấy rác trên bờ biển rất nhiều nên cứ tiện tay thu gom lại tiêu hủy để bờ biển được sạch sẽ hơn. Tôi chỉ làm sạch nơi mình ở, chứ không có suy nghĩ gì cao siêu", cụ Mạo chia sẻ. 
cuongdonbien-1464530830263
Thu gom rác là công việc tự nguyện mỗi ngày của cụ Mạo
Cụ Mạo cho hay, do tuổi cao nên cụ mắc chứng khó ngủ. Cứ 4 giờ sáng hàng ngày cụ lại thức giấc chuẩn bị đi tập thể dục và nhặt rác trên biển.
Vợ con cụ ban đầu cũng có ngăn cản vì lo cho sức khỏe của cụ. Tuy nhiên, cụ vẫn không từ bỏ việc làm của mình.
Rác thải trôi dạt vào bờ biển có đủ loại như bao ni lông, rong rêu, cây cối gãy mục, xác cá, động vật chết đã phân hủy… Cụ Mạo không hề ngại ngần mà thu gom tất cả rồi phân loại để đốt hoặc chôn lấp.
Theo cụ Mạo, rác loại nào thì xử lý theo loại đó vì xử lý không đúng cách thì gây ô nhiễm lần 2. 
cuongdonbien3-1464530850109
Cụ Mạo tiếc mình không còn trẻ và sức khỏe để làm nhiều việc có ích hơn cho môi trường
"Tôi mới bị ốm nặng dậy nên mấy tháng ni chỉ ra biển gom rác vào buổi sáng. Nhiều người thấy tôi già cả mà đi làm việc bao đồng nên cũng bảo tôi gàn dở.
Thật ra mình già rồi, sống cũng chẳng được bao nhiêu nữa nên làm được gì thấy vui thì cứ làm. Vừa đi tập thể dục, vừa nhặt rác là đã giúp mình nâng cao sức khỏe để vui vầy với con cháu rồi!
Tiếc là tôi ở với biển khi đã già, chứ nếu còn có đủ sức khỏe thì tôi tình nguyện dọn sạch cả bờ biển Đà Nẵng chứ không riêng ở Nam Ô", cụ Mạo tâm sự.
Nguồn tintuc.vn

Monday, May 9, 2016

Ba học sinh Trường Tiểu học Dĩnh Trì (TP Bắc Giang) trả lại hơn 18 triệu đồng

Nhặt được số tiền lớn trên đường, ba em đã đưa cho cha mẹ để tìm người bị mất.
Ba em: Nguyễn Thị Nhàn, Nguyễn Đình Thành, Nguyễn Hoàng Thảo (từ trái sang phải).
Chiều 5-5, trên đường đi học về đến đoạn nối từ thôn Bãi Ổi, xã Dĩnh Trì (TP Bắc Giang) và thôn Mầu, xã Thái Đào (Lạng Giang), ba em Nguyễn Đình Thành, Nguyễn Hoàng Thảo và Nguyễn Thị Nhàn, lớp 3A, Trường Tiểu học Dĩnh Trì đã nhặt được một bó tiền hơn 18 triệu đồng với nhiều mệnh giá khác nhau.
Ba em đã nói với cha, mẹ tìm người đánh rơi để trả. Tối cùng ngày, gia đình các em đã mang tiền giao cho ông Nguyễn Đức Mã, Trưởng thôn Bãi Ổi giữ giúp và thông báo rộng rãi cho người dân trong khu vực để tìm  trả số tiền trên cho người bị mất. 
Nguồn Infonet

Chuyện chàng họa sĩ khuyết tật người Việt trong bộ phim được đề cử giải Oscar

Đó là Lê Minh Châu (sinh năm 1991) - chàng họa sĩ dị tật do chất độc da cam, có biệt tài vẽ tranh bằng miệng và đã dành được nhiều giải thưởng trong cuộc thi hội họa trong cả nước.
Chàng họa sĩ trẻ Lê Minh Châu – nghị lực vươn lên chính mình
Mọi người biết đến Châu nhiều hơn qua bộ phim dài 34 phút với tựa đề “Chau, Beyond the Lines”  do nữ đạo diễn đạo diễn Courtney N Marsh chỉ đạo sản xuất. Nội dung bộ phim xoay quanh nghị lực vươn lên của nạn nhân chất độc gia cam Lê Minh Châu đã lọt Top 10 đề cử phim tài liệu xuất sắc Oscar 2016.
Nghị lực của cậu bé dị tật bởi chất độc da cam
Chúng tôi tìm đến phòng tranh của chàng họa sĩ Lê Minh Châu trên đường Lê Hồng Phong (Q.10 – TP. Hồ Chí Minh ). Gọi là phòng tranh nhưng đó chỉ căn phòng chưa đầy 20m2. Châu thuê căn phòng với giá 5 triệu/ tháng để nghỉ ngơi, sinh hoạt và trưng bày những tác phẩm của mình.
Ấn tượng đầu tiên đối với tôi là những bức tranh của Châu vẽ rất thực và đủ mọi thể loại từ chân dung, phong cảnh, tranh trìu tượng…Và tất cả chúng được Châu dùng miệng của mình để vẽ.
Một góc trong trưng bày các tác phẩm tại phòng tranh Lê Minh Châu
Nguyễn Minh Châu (1991) sinh ra trong gia đình nghèo quê ở Trảng Bom (Đồng Nai). Châu là đứa con duy nhất (trong 4 anh chị em) dị tật bẩm sinh do ảnh hưởng của chất độc da cam từ bố mẹ (cha mẹ Châu đã bị nhiễm dioxin thời kỳ tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước).
Vì gia đình nghèo, từ nhỏ Châu được gửi vào Làng trẻ em Hòa Bình, Bệnh viện Từ Dũ  (TP Hồ Chí Minh) để được chăm sóc và cho học chữ.  Khi Châu 9 tuổi, đang học lớp 1, cả lớp Châu được một cô giáo tên Linh đến tình nguyện dạy vẽ bức tranh sơn mài lên tường trong lớp học. Châu kể “Khi ấy, Châu mê mẩn những sắc màu mà cô Linh pha phối”. Thấy được sự ham mê của những đứa trẻ thiệt thòi, cô Linh xin  mở một lớp học vẽ  miễn phí cho những đứa trẻ có khiếu hội họa như Châu tại Làng Hòa Bình.
Lớp Châu ban đầu được cô giáo Linh hướng dẫn bằng những nét vẽ bằng những bút chì dạ, tô vẽ màu lên hình mẫu có sẵn. Sau một thời gian, cô giáo Linh phát hiện Châu có năng khiếu hội họa, cô luôn dạy kèm và  luôn động viên để Châu vượt mọi khó khăn về khuyết tật của bản thân để nuôi ước mơ thành một họa sĩ chuyên nghiệp.
Ngoài những giờ học văn hóa trên lớp, Châu luôn ngồi một mình, miệt mài tập vẽ trong căn phòng tập thể của Làng Hòa Bình. Nhưng đôi tay yếu ướt của Châu chỉ vẽ được 10 – 20 phút là rã rời, vừa đam mê vừa sợ mất ý tưởng, Châu quyết định dùng miệng mình để tập vẽ. “Dùng tay cầm cây cọ thì chỉ cử động đôi cánh tay thôi, nhưng dùng miệng ngậm cọ để vẽ cần cử động của toàn cơ thể. Lúc đầu tập vẽ tranh bằng miệng, toàn cơ  thể lúc nào cũng đau đơn và mệt mõi, nhất hàm răng, cơ miệng và cổ mình lúc nào cũng đau nhức, không ăn uống được”- Châu kể.
Với ước mơ trở thành một họa sĩ, Châu hằng ngày vẫn dành 5 – 6 giờ để miệt mài tập vẽ bằng miệng. Qua nhiều năm tháng, những nét vẽ bằng miệng của Châu dần dần trở nên sắc sảo hơn.
Bức tranh “mùa thu Hồ Gươm” được Châu vẽ trong tháng 10 năm 2015
Những thành quả bước đầu
“Những ngày tháng trẻ thơ trong Làng Hòa Bình là khoảng thời gian Châu có được nhiều niềm hạnh và kỷ niệm không thể quên” Châu tâm sự.  Nhưng Châu muốn niềm đam mê hội họa của mình không dừng lại ở ước mơ, nên khi 18 tuổi Châu xin các mẹ nuôi trong Làng Hòa Bình được ra ngoài xã hội để tìm kiếm cơ hội học hỏi hơn nữa về hội họa.
Bước đầu tiên, Châu tìm đến những phòng tranh ở TP. Hồ Chí Minh để xin học vẽ và lĩnh hội những cái tài, cái mới từ những thầy họa sĩ có tiếng. Và tất cả phòng tranh Châu đều để lại ấn tượng đẹp về một chàng trai biết vượt qua nghịch cảnh để sống với đam mê hội họa.
Khi nghề nghiệp đã vững vàng, có thể tự mình kiếm kế sinh nhai nuôi bản thân, Châu bắt đầu hành trình cho ý tưởng mở phòng tranh để trưng bày và bán các tác phẩm của mình. Châu kể “Bức tranh đầu tiên, Châu vẽ về phong cảnh quê hương miền Bắc với với gốc đa, giếng nước, sân đình, được một người nước ngoài mua với giá 3.000.000 đồng. Đó là thành quả, hạnh phúc đầu đời và niềm động viên lớn  để Châu tiếp tục viết tiếp ước mơ".
Trên đà khát khao và “sống là không chờ đợi” như Châu đã tâm sự,  chàng họa sĩ trẻ biết vượt qua mọi nghịch cảnh và khó khăn cuộc sống để vươn mình ra biển lớn. Châu tham gia các cuộc thi “ Nét vẽ  Xanh” rồi đến hội thi “Bảo tàng chứng tích chiến tranh” và hàng loạt cuộc thi khác và đều đạt giải. Và gần đây, trong cuộc thi “Chiến thắng nỗi đau”, Châu giành được giải khuyến khích.
Với Lê Minh Châu - hội họa là đam mê lớn nhất của bản thân
Với cùng với sự phát triển phòng tranh của mình, chàng họa sĩ đã miệt mài học thêm ngoại ngữ và đến nay Châu nói thông thạo hai ngoại ngữ : Tiếng Anh và Tiếng Nhật. Châu cho rằng “việc học ngoại ngữ giúp Châu có thể hiểu hết ý tưởng của các khách nước ngoài khi họ đặt hàng mình. Hiện nay, phòng tranh Châu đã có lượng khách hàng khá ổn đến từ các nước Anh, Pháp, Nhật…
Khi nói về ý định tương lai, Châu tâm sự “ Châu muốn thực hiện một cuộc triển lãm về tranh của mình, và tiền từ cuộc triển lãm Châu sẽ dành tặng cho Ngôi nhà Hòa Bình, nơi đã cho Châu có cuộc sống như bây giờ như thay một lời cảm ơn”
Nguồn Infonet

Thursday, April 28, 2016

Chuyện người đàn ông dành quyền được sống cho hàng trăm em nhỏ

Căn nhà nhỏ trên phố Phương Sài (Nha Trang, Khánh Hoà) ngày ngày luôn đầy ắp tiếng cười đùa của trẻ nhỏ. Đó là những đứa bé vừa được một người đàn ông giành lại cho quyền được sống.
Dáng người gầy gầy, gương mặt xạm đen, ánh mắt thường nhìn về một nơi xa xa khi nói chuyện… nếu gặp lần đầu, ít ai biết người đàn ông này đã cứu vớt được hàng trăm sinh linh bé nhỏ ngay từ khi chúng sắp bị tước đi quyền được sống.
Ông là Tống Phước Phúc, người đàn ông được của thành phố Nha Trang biết đến với những việc làm kỳ lạ và có phần hơi quái gở.
Câu chuyện của ông bắt đầu từ năm 2001, trong một lần đưa vợ đi sinh, ông Phúc không biết làm gì hơn ngoài việc chắp tay cầu nguyện cho chuyến vượt cạn của vợ. Cũng lúc đó, khi chuẩn bị đón đứa con nhỏ sắp chào đời thì ông cũng phải chứng kiến những sinh linh bé nhỏ vừa bị tước đi quyền được sống ngay từ trong trứng nước.
Tự nhủ với lòng mình sẽ làm một việc gì đó để những sinh linh như vậy sớm được yên nghỉ nên ông Phúc đã về mua một sườn đồi để làm nghĩa trang chôn cất những hài nhi bị bỏ rơi.
Cũng từ ngày đó, ông thường lân la khắp các bệnh viện để xin những hài nhi bị tước bỏ sự sống về đặt tên và chôn cất chúng.
Sau 2 năm, sau khi tự tay chôn cất cho hàng trăm hài nhi, ông Phúc giật mình khi nghĩ rằng việc làm của mình không khác gì đi tiếp tay cho nạn nạo phá thai nên ông đã quyết định dành quyền được sống cho những sinh linh bé nhỏ.
Từ đó, ông đi tìm kiếm, hỏi chuyện, động viên và đưa những cô gái lầm lỡ có ý định tước đi quyền được sống của đứa con còn đang trong bụng về nhà để nuôi chờ sình.
"Nếu con không muốn giữ thì con cho chú, chú sẽ nuôi đứa nhỏ. Như vậy là con giúp cả cho con và cho chú!" - câu khuyên nhủ tưởng chừng đơn giản của ông Phúc với những cô gái lầm lỡ những đã giành lại sự sống cho hàng trăm em nhỏ.
Lục lại sổ sách, trong số gần 150 cháu được sinh ra thì đã có tới 100 cháu sau đó đã được người mẹ và gia đình đến xin lại.
Những cháu còn lại đều được ông Phúc nuôi dưỡng tại nhà, đặt tên và cho đi học bình thường như bao đứa trẻ khác.
Căn nhà mới xây cách đây 2 năm của ông thường xuyên có nhưng cô gái đến rồi lại đi, có thời điểm căn nhà này có tới trên dưới 20 cô gái cùng ở, họ tự chăm sóc nhau như những người cùng cảnh ngộ.
Bế em bé vừa mới chào đời được mấy hôm trên tay, ông Phúc chia sẻ: "Lúc đầu tôi làm mọi việc một mình, sau tôi cũng nhận được sự giúp đỡ của mọi người, đặc biệt là những cô gái lầm lỡ từng sống ở đây đã quay lại đây hỗ trợ tôi. May mắn hơn nữa, là tôi có 2 đứa con không bao giờ biết ghen tỵ với những việc mà bố chúng đang làm với bao đứa trẻ khác!". 

Cảm phục cậu sinh viên chạy xe ôm lấy tiền giúp bạn chữa bệnh

“Ở đâu đó có những người bạn đồng hành cùng mình qua những chặng đường gian khó đang phải giành giật sự sống từng ngày, từng giờ thì em nghĩ mình phải làm gì đó giúp bạn”, chàng sinh viên Ngọc Quý chia sẻ.
Những ngày dân cư  mạng đang truyền nhau câu chuyện của chàng sinh viên xứ Nghệ chạy xe ôm vào các ngày cuối tuần để lấy tiền chữa bệnh cho bạn.
Trên dòng trạng thái (status) trong Facebook của mình, chàng trai Phan Ngọc Quý (nickname Kẹo Đắng), sinh viên năm cuối, Trường ĐH Bách khoa Hà Nội đã đăng: “Tôi đang rất cần tiền. Ngày mai và ngày kia, thứ Bảy và Chủ Nhật tôi sẽ chạy xe ôm để dành số tiền đó ủng hộ bạn tôi. Nếu các bạn cần đi đâu hãy gọi cho tôi. Tôi sẽ lấy rất rẻ” Đoạn status của Ngọc Quý đã thu hút sự quan tâm của rất nhiều người bởi đó như một nghĩa cử cao đẹp về tình bạn.
Phan Ngọc Quý, sinh viên năm cuối Trường ĐH Bách khoa Hà Nội
Ngay sau đó là thông tin về cậu bạn học cùng cấp 3 của mình là Phùng Thiều Lam (SN 1993), sinh viên năm 3, Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội đang trong tình trạng nguy kịch tại Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội): “Gia đình Lam đã khánh kiệt. Tôi sẽ không cầu xin sự giúp đỡ của bất kì ai, vì các bạn cũng là sinh viên như tôi làm gì có tiền, chỉ có lao động chân chính mới tạo ra giá trị. Bởi vậy các bạn hãy giúp tôi chia sẻ thông tin này, để có thêm nhiều người biết đến và tôi sẽ có nhiều tiền hơn để ủng hộ cho bạn ấy. Tôi sẽ làm việc mọi thời điểm kể cả là 1, 2 giờ sáng nếu các bạn cần. Tôi sẽ lấy rẻ, rất rẻ, các bạn hãy gọi cho tôi”.
Trò chuyện cùng Phan Ngọc Quý – cậu học trò xứ Nghệ tình nguyện chạy xe ôm để lấy tiền chữa bệnh cho bạn, Quý cho hay“Từ khi nhận được tin Lam – cậu bạn thân cấp 3 của em đang mắc chứng sốc tim, nằm điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai trong tình trạng nguy kịch em rất lo lắng. Em cùng một số bạn học khác cũng thường xuyên qua thăm Lam. 
Được biết quá trình điều trị cho Lam tại bệnh viện tốn kém nên ngày thứ Sáu (19/2) vừa qua em đã quyết định đăng status trên mạng với nội dung đồng ý làm xe ôm vào các ngày cuối tuần để có tiền giúp Lam. Ngay chiều hôm đó đã có người gọi điện cho em đi chạy xe nên em đi luôn”.
Ngồi trò chuyện với phóng viên, chàng sinh viên xứ Nghệ có nước da đen sạm nhưng đôi mắt sáng trong luôn hướng về phía trước tâm sự: “Khi chạy xe ôm, mọi người giúp đỡ em nhiều lắm. Chạy đoạn đường chỉ hết 50.000VNĐ nhưng mọi người toàn đưa cho em hơn số tiền đó.
Hai ngày nay, điện thoại em đổ chuông liên tục, có người nhờ em đi ship hàng, có người gọi em chở đi cũng có người gọi em tới để lấy tiền ủng hộ. Ngày thứ nhất em được 445.000VNĐ, ngày thứ hai được hơn 7 triệu đồng, ngày thứ ba cũng được hơn 2 triệu đồng. Nhiều người gọi quá mà em phải nhờ thêm các bạn khác đi giúp. Biết em làm kiếm tiền giúp Lam nên chỉ cần nói thôi là các bạn học cùng đại học chung tay giúp sức ngay”.
Chàng sinh viên Phan Ngọc Quý trong vai trò "cậu xe ôm"
Chàng sinh viên xứ Nghệ vừa nói, vừa nhìn sang chiếc xe Wave màu đỏ cũ kĩ, biển số xe cũng lệch về một phía. Có lẽ chiếc xe ấy đã đồng hành cùng em trên mọi ngõ ngách của thành phố đông đúc với hi vọng nhỏ nhoi là có thể giúp cho bạn em sớm vượt qua bệnh tật. 
Mấy ngày ngược xuôi trong vai cậu xe ôm nhưng Phan Ngọc Quý vẫn nở nụ cười ấm áp khi trò chuyện với phóng viên: “Hôm nhận được tin nhắn của mẹ Lam thông báo, sức khỏe Lam có tiến triển khá tốt, các chỉ số huyết áp và tim mạch cũng đang ổn định là lúc em thấy sung sướng và hạnh phúc nhất. Đối với em, tất cả bạn bè gặp hoạn nạn nếu giúp được gì em sẽ giúp hết mình.
Ở đâu đó có những người bạn đồng hành cùng mình qua những chặng đường gian khó đang phải giành giật sự sống từng ngày, từng giờ thì em nghĩ mình phải làm gì đó giúp họ”.
 Cô Thiều Thị Oanh (mẹ của Phùng Thiều Lam) 
Quý cũng chia sẻ, hiện tại hệ thống não bộ của Lam đang tê liệt, nếu tình trạng này diễn ra quá lâu sẽ dẫn tới suy não. Đó cũng là điều chàng sinh viên này lo lắng nhất.
Được biết Phan Ngọc Quý quê ở xã Nghĩa Hồng, huyện Nghĩa Đàn, tỉnh Nghệ An trong gia đình có hai anh em. Gia cảnh nhà Quý cũng nghèo khó nhưng ngay từ bé em đã rất chăm chỉ học tập và thi đỗ vào trường Đại học Bách Khoa.
Trong hành lang chật hẹp, khoa Điều trị tích cực của Bệnh viện Bạch Mai, cô Thiều Thị Oanh (mẹ của Phùng Thiều Lam) đưa bàn tay lau vội giọt nước mắt đang lăn dài trên má: “Hiện tại, Lam vẫn đang trong tình trạng hôn mê. Các bác sĩ chuẩn đoán Lam bị sốc tim. 
Từ hôm nhập viện gia đình đã 2 mua máy chạy tim: Một máy 130 triệu và một máy 80 triệu đồng. Nếu tình trạng của con tiến triển tốt thì dù phải bán cả cơ nghiệp vợ chồng tôi cũng quyết chạy chữa cho cháu rồi đi làm thuê trả nợ sau. 
Thế nhưng, vừa rồi bác sĩ thông báo phải chuyển sang phương pháp khác chứ dùng máy chạy tim kết quả chưa khả quan…”. 
Nói đến đây, đôi mắt cô Oanh đã đỏ hoe, cùng với tiếng nấc dài chẳng thốt nổi thành lời.
Chi phí điều trị ban đầu của Phùng Thiều Lam
Nhắc tới cậu sinh viên Phan Ngọc Quý, chú Phùng Văn Đông (bố Lam) nghẹn ngào: “Mấy ngày nay, Quý chạy vào viện thăm bạn liên tục. Khi biết cháu đã chạy xe ôm để có tiền giúp Lam, vợ chồng tôi rất xúc động, những lúc như thế này mới thấm thía được tình bạn cao cả nhường nào. Tôi cũng khuyên cháu nên dành thời gian cho học tập, hai vợ chồng tôi sẽ cố hết sức để cứu Lam mà Quý không nghe…|”.

Nhà báo trẻ chống chọi với bạo bệnh: “Cần lắm sự tiếp sức cho một nhà báo tử tế”

Nhà báo Hữu Bằng (báo Long An) chuyên viết về “những chuyện tử tế” đang từng ngày chống chọi với căn bệnh suy thận mãn giai đoạn cuối. Biết tin, nhiều nhà báo đã làm cầu nối, kêu gọi sự chia sẻ để những trang viết, những người tử tế của anh được sống
Phóng viên Hữu Bằng đang chạy thận, tuần 3 lần tại bệnh viện Đa khoa tỉnh Long An 
"Tôi có hy vọng sống rồi"
Ngày 19/4, gặp anh Nguyễn Văn Bằng (bút danh Hữu Bằng, Phong Nhã) trong căn phòng trọ cách cơ quan thuê cho không xa, anh chia sẻ: “Tôi có hy vọng sống rồi”. Cách đây 2 tháng, anh Bằng bị ngất xỉu và được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Chợ Rẫy. Tại đây, các bác sĩ đã chẩn đoán anh bị suy thận giai đoạn cuối-căn bệnh “nhà giàu” vì phải có nhiều tiền mới duy trì được sự sống.
Làm báo 8 năm anh Bằng tích cóp mua được mảnh đất ngót nghét trăm triệu, đang dành dụm tiền để làm nhà thì lâm bệnh. Toàn bộ số tiền anh dành dụm được đã cạn dần qua các lần phẫu thuật, thuốc men, lọc máu định kỳ… Anh em nghèo, chỉ có thận để cho Bằng nhưng chi phép ghép hơn 600 triệu đồng. Đối với Bằng và gia đình, đó là số tiền quá lớn.
Nói về phóng viên Bằng, ông Lê Công Đấu-Tổng biên tập báo Long An xót xa nói: Bằng quê ở vùng đất Ba Tri, Bến Tre, sinh ra trong gia đình nghèo, đông anh em, cha mất sớm khi Bằng còn nhỏ. “Trong suốt 8 năm công tác tại Báo Long An, PV Hữu Bằng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao và gương mẫu, tích cực đi đầu trong các hoạt động đoàn thể ở đơn vị. Điều này được minh chứng qua các giải báo chí, các tác phẩm báo chí chất lượng cao do Hội Nhà báo Việt Nam tổ chức”, ông Đấu chia sẻ.
Từ khi biết Bằng bị bệnh, báo Long An đã thuê phòng trọ cho phóng viên Bằng, các đồng nghiệp thường xuyên qua phòng trọ hỗ trợ nấu ăn và chăm sóc. “Các anh chị đồng nghiệp thấy mình tội, con cá kho ngon hay đồ ăn gì cũng mang qua cho mình. Sự chia sẻ của các đồng nghiệp và mọi người giúp mình có thêm động lực để tiếp tục chống chọi với bệnh”, Hữu Bằng nói.
Nhiều đồng nghiệp tới hỗ trợ, động viên tiếp thêm sức mạnh cho PV Hữu Bằng (áo trắng, bên trái)
Kết nối những tấm lòng
Anh Hữu Danh-phóng viên báo Nông thôn ngày nay dù chưa một lần ngồi chung bàn nhậu với Bằng lần nào, cũng chẳng ấn tượng gì về Bằng mà chỉ nghe tên, biết hoàn cảnh. Biết tin đồng nghiệp lâm trọng bệnh, anh Danh đã tìm mọi cách giúp đỡ, viết bài, chia sẻ trên facebook vì “thương đồng nghiệp trẻ”. Bạn bè, đồng nghiệp anh Hữu Danh đã quyên góp hỗ trợ anh Bằng được hơn 100 triệu đồng.
“Quả thận vô giá, ai cũng có. Nhưng chi phí ghép thận thì có giá - hơn 600 triệu đồng - anh chị của Bằng không ai có. Cơ quan Bằng và một số đơn vị Long An cũng đã góp tiền giúp anh nhưng con số 600 triệu đồng là quá lớn. Chia sẻ thông tin về Bằng trên Facebook, nhiều người quen của tôi đã góp tiền ủng hộ anh. Một chị là diễn viên của Đoàn Cải Lương Long An - dù đang ở nhà tập thể, đi diễn 42 suất vùng sâu - tương đương 42 đêm diễn, đã tặng hết số tiền bồi dưỡng cho Bằng”, nhà báo Hữu Danh viết.
Từ TP.HCM, nhà báo Đức Hiển - Tổng thư ký tòa soạn báo Pháp Luật TPHCM cũng liên tục cập nhật trên facebook những tấm lòng đến với nhà báo trẻ. Trước đó, trong một lần được mời đứng lớp một khóa huấn luyện nghiệp vụ cho báo Long An, nhà báo Đức Hiển đã viết bài, chia sẻ hoàn cảnh  Bằng trên facebook kêu gọi sự tiếp sức cho “Một nhà báo trẻ tử tế”.
PV trẻ Hữu Bằng đang từng ngày chống chọi với bạo bệnh, rất cần sự tiếp sức cho "Một nhà báo tử tế"
Anh Hiển đã tặng toàn bộ thù lao đứng lớp dành tằng Hữu Bằng. Tính tới ngày 19/4, tổng cộng những đồng nghiệp, những tấm lòng gửi qua tài khoản của nhà báo Đức Hiển là 795 triệu 100 ngàn đồng.
 “Xin cám ơn tấm lòng của các anh chị và các bạn. Mong tiếp tục nhận được sự ủng hộ của các cô chú, các anh chị và bạn bè, đồng nghiệp dành cho Bằng. Bởi như đã nói, chi phí hậu phẫu, chống thải ghép và bồi dưỡng chăm sóc người hiến thận (rất nghèo) vẫn cần thêm một khoản tiền lớn”, nhà báo Đức Hiển viết.
Mọi sự chia sẻ và giúp đỡ cho phóng viên Nguyễn Văn Bằng, quý độc giả và các tấm lòng hảo tâm gần xa hãy gửi về địa chỉ: 09 Đường số 01, Khu dân cư Trung tâm phường 6, TP. Tân An, Long An. Điện thoại 0918 700 591 (gặp anh Châu Hồng Khá). Số tài khoản: 6619201000433 - BCH CĐ cơ sở Báo Long An - Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Long An - Chi nhánh khu vực 3.
Một người dân bắt xe ôm từ TP.HCM về Long An giúp đỡ Bằng 5,5 triệu đồng
Bằng kể, đã có rất nhiều đồng nghiệp, người dân tới giúp đỡ Bằng khi đọc được thông tin trên báo, mạng xã hội. Chiều tối ngày 18/4, Bằng nhận tiền giúp đỡ của cô Lê Thị Ngọc Châu, bắt xe ôm từ TP.HCM về TP. Tân An, Long An (Đây là số tiền cô Châu chuyển giùm bà Phan Thanh Tâm, TP.HCM giúp đỡ Bằng). Bằng chia sẻ: “Cô Tâm bị tai biến nên không thể xuống trực tiếp giúp đỡ tôi nên nhờ cô Châu. Khi đọc thông tin trên báo, cô Châu nghĩ mình ở Bệnh viện Chợ Rẫy nên bắt xe ôm tới. Tuy nhiên, khi hỏi các bác sĩ, cô Châu mới biết mình đã về dưới TP. Tân An. Để tìm Bằng, cô Châu bắt xe ôm từ đó xuống Tân An. Gặp Bằng, khi đó đã là gần 18h tối cùng ngày. “Bác xe ôm chở cô Châu từ TP.HCM xuống biết hoàn cảnh của mình và tấm lòng của cô Châu đã miễn phí toàn bộ chuyến đi”, Bằng chia sẻ.

Nguyễn Tuấn

Disqus Shortname

Comments system

[blogger][disqus][facebook]