Showing posts with label Từ thiện. Show all posts
Showing posts with label Từ thiện. Show all posts

Thursday, August 25, 2016

Chung một tấm lòng - Thiện nguyện đà nẵng





Sáng nay anh em Thiện Nguyện chúng tôi có ghé thăm trường hợp của cụ bà Nguyễn Thị Ân (cụ Cư)85 tuổi cư trú tại thôn Xuân Ngọc1- xaz Tam Anh- Núi Thành- Quãng Nam.
Cụ bị cụt 1 chân. 2 mắt mù, 1 tay bị thương và cong quẹo từ hồi chiến tranh. Nay cụ đang sống độc thân với người con gái 56 tuổi bị bệnh tim và phù thận. Nay vết thương của cụ đã bị nhiễm trùng cần gấp được chữa trị. Xin kêu gọi mọi sự hảo tâm của mọi người cùng chung tay giúp đỡ cho cụ được chữa trị sớm để vết thương mau lành.
Mọi đóng góp giúp đở cụ xin liên hệ:0905679967 (Anh Tư) 0905768689 (Vũ trưởng BTC) hoặc 0905284991 (chú Phúc- phó chủ tịch hội thiện nguyện tỉnh Quãng Nam) hoặc chuyển khoản 0041000255445 trần quang vũ Vietcombank chi nhánh quận 3 đà nẵng. Ghi rõ ủng hộ cụ Ân và chụp lại in sao kê up ngược lại trang để có tính minh bạch.

Thành tâm xin cảm ơn tất cả

Monday, August 1, 2016

Tình mẫu tử- hiếu thảo mẹ hiền

CÂU CHUYỆN ĐẸP VỀ TÌNH MẪU TỬ - Xin mọi người hãy dành ít phút để xem và cùng chia sẻ video này, để người con trai 62 tuổi, khuyết tật, hiếu thảo này được tiếp sức, để ông và người mẹ già 86 tuổi, bệnh tim và hai mắt bị mù có thêm cơ hội được sống tốt hơn. Hãy xem để thấy mình hạnh phúc, hãy xem để nhìn lại mình !

Wednesday, June 1, 2016

Cụ ông 70 tuổi và hành động 'lạ lùng' ở bãi biển Đà Nẵng

Chuyện chàng Tây nhặt rác ở Hà Nội đã khiến dư luận dậy sóng, còn câu chuyện về cụ ông Đà Nẵng hàng ngày đi dọc bãi biển nhặt rác dưới đây cũng khiến không ít người phải suy nghĩ.
"Công nhân môi trường" không lương
Thời gian qua, câu chuyện anh chàng James Joseph Kendall, (34 tuổi, người Mỹ) lội xuống một mương nước bẩn ở Hà Nội để cùng bạn bè dọn sạch rác gây ấn tượng mạnh với nhiều người Việt Nam.
Nhiều người thích thú với việc làm của James Joseph Kendall và kêu gọi nhau cùng chung tay với ông Tây này để làm sạch môi trường.
Từ chuyện của James, chúng tôi nghĩ ngay đến một cụ ông đã quá tuổi thất thập hơn 6 năm qua âm thầm dọn sạch rác ở bãi biển Nam Ô (quận Liên Chiểu) với chiều dài hơn 7 km.
Đó là cụ ông Trần Xuân Mạo (SN 1945, trú phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng).
Người dân sống ở ven biển Nam Ô đã quá quen với hình ảnh cụ ông râu tóc bạc phơ, tay cầm một túi to bao ni lông đi dọc bờ biển mỗi sáng sớm. Cụ Mạo tay cầm túi, mắt nhìn khắp bãi biển để tìm rác thải trôi dạt vào bờ. Hễ có một mẩu rác dù là nhỏ nhất, cụ cũng cúi xuống nhặt rồi bỏ vào túi.
cuongdonbien1-1464530839408
Cụ Mạo đã 71 tuổi nhưng hàng ngày vẫn đi thu dọn rác làm sạch biển Đà Nẵng
"Cụ Mạo dậy rất sớm, khoảng 5 giờ sáng là đã đi dọc bãi biển lượm rác rồi.
Tôi nhớ cụ bắt đầu làm công việc vác tù và hàng tổng như thế này từ năm 2010. Hầu như ngày nào cụ cũng đi dọc biển hai lần sáng, chiều. Chỉ những ngày giông bão hay khi ốm đau, cụ mới chịu ở nhà.
Bãi biển Nam Ô là khu vực cuối của bãi biển đường Nguyễn Tất Thành nên rác tập trung rất nhiều.
Trước đây, bà con chúng tôi ở đây thấy vậy thì cũng mặc kệ. Nhưng từ ngày thấy cụ Mạo cặm cụi nhặt rác cho sạch bãi biển, chúng tôi cũng tự thấy xấu hổ nên học theo cụ. Ai thấy rác từ biển trôi vào bờ là cúi xuống nhặt ngay", anh Lê Đình Thái, trú tổ 14, phường Hòa Hiệp Bắc nói.
Ông Trương Việt, Chủ tịch UBND phường Hòa Hiệp Bắc cho hay, việc làm của cụ Mạo luôn được UBND phường ghi nhận. UBND TP Đà Nẵng, quận và phường đã nhiều lần tặng bằng khen để ghi nhận về thành tích bảo vệ môi trường của cụ Mạo. 
cuongdonbien2-1464530844814
Cụ Mạo bên tấm bằng khen của UBND phường Hòa Hiệp Bắc nhờ thành tích làm sạch bờ biển
"Chúng tôi gọi cụ Mạo là công nhân môi trường không lương. Cụ Mạo giờ đã già, bệnh tật nên khá yếu nhưng vẫn tâm huyết với việc làm sạch môi trường biển. Nhờ việc làm suốt 6 năm trời của cụ mà biển Nam Ô ngày một sạch đẹp.
UBND phường cũng đã có đơn vị làm nhiệm vụ thu gom rác hàng ngày trên bãi biển. Họ làm việc theo giờ giấc nên không thể làm sạch biển mọi lúc. May mà có cụ Mạo giúp sức", ông Việt nức nở khen cụ Mạo.
"Tôi chỉ làm sạch nơi mình ở"
Ở tuổi 71, cụ Mạo sống cùng con cháu trong căn nhà nhỏ ven biển Nam Ô. Cụ kể, quê nhà ở tỉnh Hà Tĩnh và chỉ mới chuyển đến sống tại Đà Nẵng 6 năm nay.
"Con cháu đều ở Đà Nẵng còn tôi sống một mình ở quê nên bọn chúng đưa vào đây để chăm sóc cho tiện.
Ở quê tôi không có biển nên nhìn thấy là tôi rất thích. Ngày nào tôi cũng ra biển từ sớm để tập thể dục tăng cường sức khỏe.
Tôi thấy rác trên bờ biển rất nhiều nên cứ tiện tay thu gom lại tiêu hủy để bờ biển được sạch sẽ hơn. Tôi chỉ làm sạch nơi mình ở, chứ không có suy nghĩ gì cao siêu", cụ Mạo chia sẻ. 
cuongdonbien-1464530830263
Thu gom rác là công việc tự nguyện mỗi ngày của cụ Mạo
Cụ Mạo cho hay, do tuổi cao nên cụ mắc chứng khó ngủ. Cứ 4 giờ sáng hàng ngày cụ lại thức giấc chuẩn bị đi tập thể dục và nhặt rác trên biển.
Vợ con cụ ban đầu cũng có ngăn cản vì lo cho sức khỏe của cụ. Tuy nhiên, cụ vẫn không từ bỏ việc làm của mình.
Rác thải trôi dạt vào bờ biển có đủ loại như bao ni lông, rong rêu, cây cối gãy mục, xác cá, động vật chết đã phân hủy… Cụ Mạo không hề ngại ngần mà thu gom tất cả rồi phân loại để đốt hoặc chôn lấp.
Theo cụ Mạo, rác loại nào thì xử lý theo loại đó vì xử lý không đúng cách thì gây ô nhiễm lần 2. 
cuongdonbien3-1464530850109
Cụ Mạo tiếc mình không còn trẻ và sức khỏe để làm nhiều việc có ích hơn cho môi trường
"Tôi mới bị ốm nặng dậy nên mấy tháng ni chỉ ra biển gom rác vào buổi sáng. Nhiều người thấy tôi già cả mà đi làm việc bao đồng nên cũng bảo tôi gàn dở.
Thật ra mình già rồi, sống cũng chẳng được bao nhiêu nữa nên làm được gì thấy vui thì cứ làm. Vừa đi tập thể dục, vừa nhặt rác là đã giúp mình nâng cao sức khỏe để vui vầy với con cháu rồi!
Tiếc là tôi ở với biển khi đã già, chứ nếu còn có đủ sức khỏe thì tôi tình nguyện dọn sạch cả bờ biển Đà Nẵng chứ không riêng ở Nam Ô", cụ Mạo tâm sự.
Nguồn tintuc.vn

Wednesday, June 3, 2015

Cho đi để nhận được nhiều thứ quý hơn tiền

Sau một ngày theo chân “tỉ phú ve chai” Huỳnh Thị Ánh Hồng làm từ thiện, tôi nhận ra ở người đàn bà từng nghèo khó này, không chỉ có một tấm lòng thật thà quá cao đẹp, mà hơn thế nữa, đó là một “triết lý” sống tưởng chừng quá lớn với một con người ít học hành như chị: “hãy cho đi để nhận được nhiều thứ quý hơn tiền”.

Trong cái nắng đầu tháng 6 của Sài Gòn, nhìn chị tất ta tất tưởi với những bao gạo, bánh kẹo,… gương mặt đẫm mồ hôi nhưng khi nào ánh mắt cũng ánh lên niềm hạnh phúc khi được đi làm từ thiện từ sáng đến chiều tối. Tôi hiểu, hơn ai hết, chị mong muốn được chia sẻ với những cảnh đời nghèo khó, thiếu may mắn hơn chị không chỉ bằng quà cáp mà còn cả tấm lòng.

‘Cho đi sẽ nhận lại nhiều hơn’ 

Từ 9 giờ sáng ngày 3.6, chúng tôi theo chị Hồng đến một trung tâm điện máy ở quận Tân Bình để mua dàn âm li, 2 micro và 7 tạ gạo. Số quà này, chị dành tặng cho các em mồ côi và người già neo đơn ở Hội người mù Q.Tân Bình (TP.HCM) như đã hứa trước đó.

 
Chị Hồng cho tiền cho người già khó khăn trong xóm trọ - Ảnh: Ngọc Lê

Trên khuôn mặt không dấu nỗi niềm vui khi được tận tay chọn những món quà mà mới 2 ngày trước đây thôi, với chị là những thứ xa xỉ phẩm như dàn âm li và micro.

Sau khi mua quà hết 12 triệu đồng, chị Hồng có mặt ở hội người mù để trao quà tặng. Chị Hồng vừa đến, nghe tiếng ồn ào của nhóm phóng viên theo chân chị, những người trong hội ra tận cửa chào đón, những đứa trẻ với ánh mắt tò mò cứ dáo dác.

 
Chị Hồng đến chùa Từ Hạnh cùng 4 tạ gạo và bánh kẹo - Ảnh: Ngọc Lê

Bà Lê Thị Kim Chi (50 tuổi, Chủ tịch Hội người mù quận Tân Bình) cảm động nói: tấm lòng thật thà, nhân hậu của chị Hồng rất đáng trân trọng. Hôm nay, chị Hồng không chỉ tặng chúng tôi những món quà vật chất, mà chị còn tặng chúng tôi một tấm gương đạo đức để noi theo, món quà này lớn hơn nhiều những bao gạo, bịch bánh. Chị đã không quên những người kém may mắn như chúng tôi.

Ánh mắt long lanh hạnh phúc, chị Hồng chia sẻ: “Ngày xưa thấy người giàu hay cho tiền người nghèo, mình cũng mong ước giá như giàu có cũng chia sẻ vậy. Giờ nhận được lộc trời là cơ hội để thực hiện mong ước đó. Vài trăm nghìn với nhiều người chẳng đáng là bao nhưng với người khó khăn thì đó là số tiền lớn. Mình sống trong hoàn cảnh nghèo khó như vậy, nên hiểu lắm. Giờ có, mình nghĩ cứ cho đi rồi sẽ được nhận những thứ còn quan trọng hơn tiền”.

Trẻ cười, người già khóc... vì hạnh phúc

 
Những đứa trẻ hạnh phúc vì được nhận kẹo - Ảnh: Ngọc Lê

Sau khi làm từ thiện ở Hội người mù Q.Tân Bình, chị Hồng trở lại xóm trọ của mình để cho tiền những người cần chị giúp đỡ, mỗi người vài trăm nghìn cũng đã đủ làm xóm nghèo đầy ắp tiếng cười khi nhận được sự chia sẻ.

Nghỉ trưa một lúc, đến chiều cùng ngày, chị Hồng tiếp tục đi mua 4 tạ gạo và bánh kẹo đem đến chùa Từ Hạnh (Q.Bình Tân, TP.HCM) để tặng cho những trẻ em và người già neo đơn.

 
Chị Hồng vui vẻ ôm kẹo đi phát cho trẻ trong chùa - Ảnh: Ngọc Lê

Khi nhận được những bịch bánh kẹo từ tay chị Hồng, những gương mặt ngây thơ tràn đầy vui sướng, chị Hồng nhìn đám trẻ và mắt ánh lên niềm hạnh phúc. Lúc này, tôi hiểu, người vui nhiều hơn, hạnh phúc hơn là chị.
Vẫn nụ cười hiền lành ấy, chị chia sẻ: cho mấy cái kẹo có gì lớn đâu nhưng những người nhận và người chứng kiến đều trân trọng nên thấy ấm áp lắm.

 
Bà cụ bật khóc khi chị Hồng cho bánh - Ảnh: Ngọc Lê

Khi những chiếc bánh trao đến tay các bà cụ neo đơn ở trong chùa, có một cụ đã bật khóc. Hỏi ra mới biết cụ khóc vì thời gian ở trong này không có người thân nào thăm cụ, chỉ có vài người thiện nguyện thỉnh thoảng ghé thăm. Cụ khóc vì trong cuộc đời này vẫn còn đó những tấm lòng nhân hậu, biết chia sẻ như chị Hồng.
Thấy bà cụ bật khóc, chị Hồng lúng túng an ủi: “bà ăn bánh đi”, rồi quay sang dùng vạt áo giấu giọt nước mắt chực trào.

 
Bà cụ hiền từ đón nhận tình cảm của chị Hồng - Ảnh: Ngọc Lê

Kết thúc một ngày làm từ thiện, chị Hồng trở về xóm trọ nhỏ của mình để chiêu đãi người thân, bạn bè những món ăn ngon để sớm mai chị cùng gia đình về Quảng Ngãi và tiếp tục dùng số tiền "trời cho" ủng hộ cho những người nghèo khó cần giúp đỡ và báo hiếu cha mẹ.

Sau một ngày theo chân chị Hồng, tôi nhận ra ở người đàn bà nghèo khó này không chỉ có một tấm lòng thật thà quá cao đẹp, mà hơn thế nữa, đó là một “triết lý” sống tưởng chừng quá lớn với một con người ít học hành, đó là “cho đi để nhận được nhiều thứ quý hơn tiền”.

Tôi chợt giật mình, và nhận ra mình cũng vừa nhận được một bài học từ “tỉ phú ve chai” về lẽ sống: Cuộc đời đâu chỉ có tiền và có nhiều thứ quý hơn tiền!

Theo TNO

Friday, December 6, 2013

Muôn cách làm từ thiện

Trong suy nghĩ của nhiều người, từ thiện là việc dành riêng cho những ai “có điều kiện” về kinh tế. Nhưng thật ra, làm từ thiện đôi khi rất đơn giản, chỉ cần bạn có tấm lòng và thực sự muốn sẻ chia.

Anh Lê Đình Ba, Trưởng nhóm ACE Thiện Văn trong một chuyến trao quà cho bà con xã Duy Thành, huyện Duy Xuyên sau cơn bão Nari. Ảnh: T.Y

Càng làm càng… nghiện

Trong một chuyến đi từ thiện lên xã Hiếu, huyện Kon Plong, tỉnh Kon Tum năm 2008, nhóm ACE Thiện Văn (Đà Nẵng) đã mang quà cho thương bệnh binh nhân dịp 27-7, học bổng cho học sinh nghèo và 10 triệu đồng xây dựng nhà sàn tình nghĩa cho con liệt sĩ là chị Y Lé ở thôn 2. Cũng trong chuyến đi này, ACE Thiện Văn chuẩn bị trước 15 tiết mục ca nhạc phục vụ bà con. Nằm trên địa bàn có độ cao 1.340 mét so với mực nước biển, bà con xã Hiếu phần lớn là đồng bào dân tộc Mơ Nâm. Trời mưa như trút nước. Đêm văn nghệ diễn ra ấm áp nghĩa tình. Những em bé đến nhận học bổng chỉ với bàn chân trần và manh áo mỏng đã khiến các thành viên trong đoàn lúc ấy nghĩ ngay một chuyến từ thiện tiếp theo đến xã Hiếu mang theo quần áo ấm, chăn màn và những bao gạo cứu đói. Về Đà Nẵng, nhờ tích cực vận động, ACE Thiện Văn đã có vài lần quay lại xã Hiếu cùng bà con dân làng.

Đó chỉ là một trong hàng chục địa chỉ từ thiện mà ACE Thiện Văn đặt chân đến. Ra đời năm 2007 do cố nhà báo Đặng Ngọc Khoa sáng lập, đối tượng ACE hướng đến là học sinh nghèo, gia đình khó khăn sau bão lũ, những ca mổ tim, ghép thận… với số tiền quyên góp hàng chục triệu đồng. Khi nhà báo Đặng Ngọc Khoa qua đời, việc điều hành ACE Thiện Văn được giao lại cho anh Lê Đình Ba, thành viên tích cực của nhóm. Anh Lê Đình Ba chia sẻ, từ ngày đầu thành lập, ACE Thiện Văn luôn giữ được mối quan hệ tốt đẹp với các nhà hảo tâm, trở thành “chiếc cầu nối” uy tín, có trách nhiệm nhằm đưa tấm lòng của người quyên góp đến đúng địa chỉ. Sau nhiều chuyến từ thiện, anh Ba đúc kết: “Nếu một người từng mang tấm lòng của mình đến với người nghèo thì sự ấm áp, trăn trở đó luôn ở lại trong lòng họ, trở thành động lực cho họ bước tiếp trên con đường thiện nguyện. Cứ như thể càng làm càng nghiện và không thể dứt ra được”.

Cũng tại Đà Nẵng, có một câu lạc bộ (CLB) thiện nguyện thu hút rất nhiều sinh viên tham gia mang tên Nhân Ái. Đúng như tên gọi, Nhân Ái thực hiện nhiều chuyến quà từ thiện đến vùng đồng bào, dân tộc khó khăn ở một số tỉnh, thành khu vực miền Trung-Tây Nguyên. Đặc biệt, sau khi kết thúc thời gian học tập ở Đà Nẵng, nhiều thành viên Nhân Ái đã xin phép Ban chủ nhiệm được thành lập các chi nhánh CLB tại nơi các bạn sinh sống, làm việc như Hà Nội, Hà Nam, Hải Dương, TP. Hồ Chí Minh, Cần Thơ, Vĩnh Long, Quảng Nam để duy trì hoạt động thiện nguyện ngày một sâu rộng. Anh Trần Văn Duy, Tổng phụ trách CLB Nhân Ái chia sẻ: “Một trong những thành công của CLB là đã tập hợp được lượng lớn bạn trẻ có tấm lòng thương người, tổ chức chương trình từ thiện hiệu quả. Từ đó, công tác quyên góp diễn ra thuận lợi hơn. Càng đi xa, chúng tôi càng thấy đất nước mình còn nhiều nơi vô cùng khó khăn và không muốn mình dừng lại”.

Tạo sức mạnh lan tỏa

Nhờ thay đổi cách thức điều hành, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Đảng ủy, UBND, từ đầu năm đến nay, Hội Từ thiện và Bảo vệ quyền trẻ em phường Phước Mỹ, quận Sơn Trà đã vận động được số tiền cho các hoạt động từ thiện tại địa phương hơn 995 triệu đồng. Hội đã sử dụng số tiền này để trao tặng quà, cấp học bổng cho học sinh, xây dựng 2 ngôi nhà tình nghĩa, thực hiện các chương trình “Bát cháo tình thương cho bệnh nhân nghèo”, “Xe lăn, xe lắc tay cho người khuyết tật”, “Khám chữa bệnh, phát thuốc cho người nghèo”, “Cứu tế, cứu trợ xã hội”… Ông Trần Thái Mười, Chủ tịch Hội cho biết, hội viên của Hội Từ thiện và Bảo vệ quyền trẻ em phường Phước Mỹ hầu hết là Bí thư Chi bộ tại khu dân cư, tổ trưởng tổ dân phố. Đó là những kênh điều hành hiệu quả nhằm đưa chương trình từ thiện của Hội đến với người dân thuận tiện và dễ dàng hơn. “Việc vận động sự đóng góp của bà con khu vực phường Phước Mỹ đã tạo sức lan tỏa trong cộng đồng, nhờ đó người người làm từ thiện, nhà nhà làm từ thiện. Số người nghèo được giúp đỡ ngày càng nhiều và món quà đến tay họ ngày càng thiết thực”, ông Mười nhấn mạnh.

Hiện nay, ở Đà Nẵng và địa phương khác trên cả nước, nhiều tổ chức, cá nhân đã rất tích cực trong hoạt động này. Các bạn trẻ, dựa vào thế mạnh của mình, bên cạnh việc vận động đóng góp, đã có nhiều hoạt động tìm kiếm kinh phí hiệu quả. Ví như nhóm sinh viên Trường ĐH Kiến trúc Đà Nẵng duy trì nguồn quỹ bằng việc vẽ tranh, viết thư pháp và cắt dán những mô hình giấy để bày bán tại Đà Nẵng, Hội An. CLB Tình nguyện Bồ Công Anh, Đội Công tác xã hội thuộc Hội Sinh viên ĐH Sư phạm Đà Nẵng tổ chức bán hoa vào các dịp lễ, Tết để gây quỹ. Số tiền ít ỏi này các bạn dành để mua quà, đến thăm địa chỉ trẻ mồ côi, người già không nơi nương tựa, nấu cháo tình thương mang đến bệnh viện để chia sẻ với những người xem bệnh viện là nhà.

Bên cạnh các tổ chức từ thiện lập ra dưới sự quản lý của các hội, đoàn thể địa phương thì ở Đà Nẵng cũng có không ít những nhóm tự lập ra, tự quyên góp dựa trên uy tín cá nhân của những người đứng đầu Ban chủ nhiệm. Với các nhóm này, để có được một chuyến đi từ thiện là sự nỗ lực rất lớn của từng thành viên. Chị Kim Hương, thành viên phụ trách tài chính nhóm ACE Thiện Văn nói rằng, công tác vận động nguồn quỹ ngày một khó khăn do ai cũng có thể tự mình làm từ thiện mà không cần thông qua một tổ chức, cá nhân nào. Với ACE, việc đưa thông tin lên website của nhóm, ghi rõ họ tên người đóng góp, số tiền cũng như hình ảnh chụp lại việc trao, nhận quà góp phần to lớn trong việc củng cố niềm tin của các nhà hảo tâm trong và ngoài nước.

Tạm kết bài viết này, chúng tôi mượn câu chuyện về một thanh niên với chiếc đàn vĩ cầm, đứng chơi những bài nhạc nổi tiếng của Bach, Schubert, Massenet trong vòng 45 phút tại một sân ga đông người ở Washington DC năm 2007. Suốt thời gian đó, chàng trai nhận được tổng cộng 32 đô-la từ người đi đường. Không ai biết người ấy chính là Joshua Bell, nhạc sĩ vĩ cầm nổi danh nhất trên thế giới, và cây đàn vĩ cầm mà anh chơi trị giá khoảng 3,5 triệu đô-la. Nhiều chương trình của Joshua Bell vé bán hết không còn chỗ ngồi, giá của mỗi vé là 100 đô-la, ban tổ chức sẵn sàng trả 1.000 đô-la mỗi phút cho tài năng của anh. Ðây là cuộc thử nghiệm do báo The Washington Post tổ chức. Thử nghiệm này, Joshua Bell ăn mặc thật bình thường, quần jean, áo thun, mũ kết, và chơi đàn trong giờ cao điểm. Tờ The Washington Post viết, mục đích của cuộc thử nghiệm này để xem rằng chúng ta có thể nhận diện, ý thức được những gì hay và đẹp đang có mặt giữa cuộc sống bận rộn của mình, trong hoàn cảnh bình thường hằng ngày không? Đó cũng chính là triết lý sống của những người ngày đêm đau đáu về những chuyến đi thiện nguyện, rằng chúng ta không có nhiều thời gian cho những điều tốt đẹp, vì thế hãy làm những việc có ích ngay khi bạn có thể.

Theo Baodanang

Saturday, September 7, 2013

Người Đà Nẵng làm từ thiện

“Dân mình vốn không quen mạnh tay tiêu xài cho bản thân do hoàn cảnh và tính cách, nhưng ngược lại, hễ nói đến làm từ thiện thì sẵn lòng lắm. Không chỉ đóng góp tiền bạc, vật chất, mọi người còn nhiệt tình bỏ thời gian, công sức đi đến tận những nơi xa xôi cần giúp đỡ”. Đang vác những thùng hàng nặng trĩu chất lên xe tải chuẩn bị cho một chuyến đi tặng quà trẻ em miền núi, một đội trưởng nhóm làm từ thiện chia sẻ.

Những thùng hàng được chất lên xe tải chuẩn bị cho một chuyến đi tặng quà trẻ em miền núi. Ảnh: T.H

Có thể nói tại Đà Nẵng, chưa bao giờ hoạt động làm từ thiện của người dân mạnh mẽ và sôi nổi như lúc này, bất chấp sự khủng hoảng kinh tế. Các nhóm từ thiện có tên hoặc không tên, đông người hay ít người thì đều giống nhau là hoạt động tự phát, không trực thuộc một tổ chức chính trị, xã hội cụ thể, mọi người tự khởi xướng, tự thân vận động nhưng làm việc rất chuyên nghiệp và hiệu quả.

Tâm từ bi tìm đến nhau

Như bao người lao động khác, anh Phạm Văn Phú (49 tuổi) hằng ngày vẫn hoàn thành công việc của mình là nhân viên Điện lực Đà Nẵng. Chỉ khác là sau giờ hành chính, anh - với vai trò nhóm trưởng - lại ngược xuôi khắp mọi miền để làm từ thiện cùng Tâm Phúc. Tâm Phúc là đạo tràng từ thiện của Chùa Quán Thế Âm (Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng). Qua hai năm thành lập, thành viên thường xuyên của nhóm hiện nay dao động từ 30-50 người, lại rất đa dạng về độ tuổi và nhất là không phân biệt tôn giáo. Chỉ có lòng thành chia sẻ với những mảnh đời nghèo khó là sợi dây liên kết duy nhất và là cái duyên để những con người có tâm từ bi tìm đến với nhau.

Hôm chúng tôi tìm đến “trụ sở” của nhóm tại 631 Trần Cao Vân cũng là lúc anh Phú và các thành viên đang tất bật chuẩn bị hàng hóa để kịp sáng sớm mai khởi hành đến huyện Nam Trà My tặng quà cho trẻ em Trường tiểu học Trà Vân. Hai xe tải (loại 2,5 tấn) đã không còn chỗ nhét thêm bất kỳ món hàng nào sau khi nhóm đã tính nát óc cách sắp xếp sao cho hợp lý nhất. 320 suất quà, mỗi suất trị giá 300.000 đồng gồm chăn, màn, dép, dầu ăn, nước mắm, vở, viết… Con số 100 triệu đồng cho chuyến đi này chỉ là ước tính sơ bộ, đến giờ xe lăn bánh, bao giờ cũng có những món quà phút chót mà bà con ở khắp nơi chạy đến gửi thêm vào. Những ngày chuẩn bị cho mỗi chuyến đi, căn nhà này lại y chang cửa hàng tạp hóa lớn với đầy ắp hàng hóa.

Đã thành thói quen, khi chòm xóm thấy xe tải tập kết trước “trụ sở” của nhóm thì mọi người biết ngay sắp có một chuyến từ thiện. Và cứ thế, ban ngày hay đêm hôm, chủ nhà đều nhận được tiếng gõ cửa: “Cho tui gửi cái ni”. Anh Hùng, chủ căn nhà 631, cũng là thành viên của Tâm Phúc, cho hay: “Có khi mình chưa kịp biết người gửi hàng là ai, tên gì. Một số người đi đường hiếu kỳ hỏi: “Mấy ông làm chi rứa?”. Nghe nói làm từ thiện, họ tròn mắt: “Rứa hả, cho tui ủng hộ 100 (100.000 đồng)”. Một hàng xóm của anh Hùng cho biết thêm: “Ngó vậy mà kỳ công lắm đó, lục đục chuẩn bị cả tháng trời”.

Mỗi năm, Tâm Phúc thực hiện hai chuyến đi với số hàng nhiều như thế. Những ngày còn lại, không thể thống kê hết các hoạt động nhỏ lẻ của nhóm như nấu ăn tình thương, phát tâm ủng hộ người xa gần… Để bảo đảm tính minh bạch, mỗi chuyến đi, những người ủng hộ đều được tạo điều kiện cùng đến tận nơi để cảm nhận sự chia sẻ thực tế và biết chắc món quà của mình đã tới tay người cần nhận.

Truyền cho con tình yêu thương con người

Chị T. (nhân vật xin giấu tên, tại phường Xuân Hà, quận Thanh Khê) cũng là đội trưởng của một đội từ thiện, tuy rằng đội của chị… không có tên. Nhiều năm nay, chị và ngôi nhà của mình đã trở thành địa chỉ tin cậy của một số mạnh thường quân. Điểm đến của họ là các huyện nghèo thuộc tỉnh Quảng Nam và Thừa Thiên- Huế.

Chị T. cho biết, ban đầu ai rủ làm từ thiện ở đâu thì đi theo nấy với mức ủng hộ có khi chỉ 1 - 2 thùng sữa tươi dành cho trẻ em. Dần dần, chị biết được chính xác những nơi thật sự cần giúp đỡ và tự mình tổ chức các chuyến đi. Ngoài công việc chính của hai vợ chồng đều là thầy thuốc, chị còn được bạn bè quen thân xem như là nhà tổ chức từ thiện chuyên nghiệp. Chỉ cần nhấc điện thoại a-lô cho chị, 10 phút sau, chị T. đã lên được lịch trình cần đi đâu, làm gì, mua bao nhiêu quà, hàng, v.v…

Thường thì đội của chị chỉ có 3-4 nhà tài trợ chính (trong đó có bản thân chị với tư cách người ủng hộ và tổ chức) nhưng giá trị quà tặng lại không hề nhỏ từ mươi, mười lăm triệu đến cả trăm triệu đồng. Chị nhớ có lần cùng bạn bè đến cô nhi viện Đức Sơn (Huế), vì nghĩ trẻ con thích bánh kẹo nên các chị mua thật nhiều cho các bé. Sau này mới biết có vài em sâu răng vì mãi ham bánh kẹo khiến các chị áy náy mãi và rút ra cho mình những kinh nghiệm trong việc tặng quà. Bên cạnh đó, dù là hoạt động tự phát, nhưng các nhóm của chị T. hay anh Phú… đều có sự khảo sát bằng công tác tiền trạm, hỏi dân địa phương để việc giúp đỡ tránh trùng lặp, thiệt thòi cho những nơi ít người biết tới.

Nhìn cách sống, sinh hoạt bình dị của vợ chồng chị T., khó ai biết anh chị lại sẵn sàng bỏ ra những số tiền không nhỏ để thường xuyên đi làm từ thiện. Tuy nhiên, với gia đình nhỏ của chị, nhất là với hai cậu con trai đang là học sinh tiểu học, mỗi chuyến đi đến vùng quê nghèo khó là một cuộc pic-nic kỳ thú để hiểu biết về con người, cuộc sống xung quanh mình. Các con luôn tỏ ra hào hứng được cùng ba mẹ làm việc thiện. Và dù còn rất nhỏ, nhưng hai bé trai của chị T. không bao giờ đòi hỏi ăn ngon, mặc đẹp, nhất là sớm biết tiết kiệm từng tờ giấy bỏ. Trong nhà có một ngăn riêng dùng để chứa đồ phế liệu do các con nhặt nhạnh được. Thế nên, vào mỗi dịp quyên góp kế hoạch nhỏ giúp bạn nghèo, hai bé luôn dẫn đầu lớp về số lượng đóng góp.

Người “thừa kế” nồi cháo tình thương

Một trong những mạnh thường quân âm thầm nhưng rất mạnh trong các hoạt động do chị T. tổ chức đó là bà Nguyễn Bích Liên, 61 tuổi, một phụ nữ đơn thân sống trong căn nhà mặt tiền đường Phan Châu Trinh, Đà Nẵng, đồng thời là người “thừa kế” nồi cháo tình thương do gia đình để lại.

Cô ruột của bà Liên là bà Em, người được coi là sáng lập nồi cháo tình thương tại Đà Nẵng. Từ hơn hai chục năm trước, bà Em, vốn là chủ rạp Kim Châu (rạp phim Lê Độ ngày nay), sau đó chuyển sang buôn bán kim cương đã xây dựng nồi cháo tình thương tại Bệnh viện Đà Nẵng cùng vô số hoạt động từ thiện khác. Ngày ấy, bà Liên sống cùng cô ruột và luôn đồng hành trong mọi công việc của cô. Thế nên, khi bà Em ra đi để lại lời căn dặn: “Phải giữ cho được nồi cháo tình thương” thì cho đến hôm nay, bà Liên vẫn âm thầm thực hiện nguyện vọng của người cô giàu có và đầy lòng nhân đức.

Ở khu phố sầm uất nhất Đà Nẵng, nhưng bà Liên lại chọn cho mình cách sống gần như ở ẩn. Hằng ngày, bà tụng kinh niệm phật và dành toàn bộ sức lực cho các chuyến đi từ thiện. Một người rất thân cận với bà cho biết, cách làm của bà Liên là dùng tiền túi hoàn toàn vì bà ngại mở rộng các mối quan hệ. Không chỉ “giữ” nồi cháo, bà Liên còn làm công việc thầm lặng nhưng rất giá trị với những địa phương nghèo theo kiểu cần đâu giúp đó. Một người dân ở Duy Phước, Duy Xuyên, Quảng Nam cho biết, việc ma chay ở quê gặp rất nhiều khó khăn khi phải khiêng người chết đi bộ vài cây số tới nơi chôn cất nên bà Liên đã giúp mua cho địa phương một chiếc xe tang trị giá mấy trăm triệu đồng. Bà cũng là một trong những người ủng hộ dân nghèo xây cầu lên đến hàng tỷ đồng. Vào mùa lụt nhiều năm trước, bà tặng 300 hộ nghèo với mức 300 nghìn đồng/hộ vượt cơn hoạn nạn…

Dân mình không mạnh tay tiêu xài cho bản thân nhưng có thể nói là “đại gia” của người nghèo, điều này không sai trong nhiều trường hợp.
 
Theo BaoDaNang

Disqus Shortname

Comments system

[blogger][disqus][facebook]