Hãy sẵn lòng cho đi, bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn thế. Luật nhân quả có thể thấy ngay trong cuộc sống thường ngày của chúng ta, nếu hiểu được điều này, cuộc sống sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều.
Mười năm sau khi cha qua đời, sau nhiều lần chúng tôi thuyết phục mẹ, bà mới đồng ý dọn lên thành phố ở với con cái. Khi ấy tôi 40 tuổi còn mẹ đã 70.
Nhà có 4 anh chị em, và tôi là con út. Tôi còn nhớ ngày mẹ dọn đến, bà mang theo hai túi bột mì. Hóa ra bà giấu trong đó 2.000 NDT với ý định mua xe hơi cho cháu ngoại là con trai chúng tôi. Tôi cũng không biết vì sao mẹ có thể dành dụm được số tiền lớn đến vậy.
Sau khi mẹ dọn về ở với gia đình tôi, bà đảm nhận mọi việc trong nhà, gồm cả nội trợ. Tôi không còn phải đi chợ mua đồ và nấu nướng, tất cả đều do mẹ làm, và gia đình chúng tôi vô cùng thoải mái, đầm ấm.
Những buổi tụ tập tại gia đầm ấm Hai tuần sau khi bà dọn về ở với gia đình tôi, mẹ muốn chồng tôi mời các bạn cùng lớp, đồng nghiệp và hàng xóm tới tụ tập ăn uống. Mọi người thường tới nhà hàng để gặp gỡ thay vì tới nhà do cuộc sống bận rộn khiến ai cũng ngại việc cơm nước.
Chồng tôi nghe theo lời bà, và mẹ đã mất hai ngày để chuẩn bị thức ăn, trái cây cho một bữa tiệc có rất nhiều người tham dự.
Ai nấy đều thích ăn món bà nấu, rất nhiều khách nói rằng lâu lắm rồi họ mới được ăn ngon đến thế, dù chỉ là những món đồng quê và đơn giản. Mẹ nghe vậy liền tiếp tục mời họ tới ăn lần nữa. Bữa tiệc thật đầm ấm và ai ai cũng vui vẻ. Chúng tôi tha hồ bàn luận về nhiều vấn đề mà thường khó nói khi ở nơi công cộng như nhà hàng.
Căn nhà của chúng tôi trở thành một nơi nhộn nhịp hơn hẳn. Mẹ trở nên vui hơn và bà nói rằng: “Cuộc sống là phải như vậy con ạ, con người cần có sự kết nối với nhau”.
Thêm thân thiết với hàng xóm Một ngày nọ tôi nghe tiếng gõ cửa nên ra mở. Tôi hơi bất ngờ khi nhìn thấy hàng xóm ở bên kia phố đang cầm trên tay giỏ trái cây tươi ngon. Chúng tôi lâu lắm rồi không qua lại vì quá bận rộn.
Người hàng xóm vui vẻ nói: “Tôi mua một ít trái cây cho bà và mong là bà sẽ thích nó”. Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, vì sao hàng xóm này lại mang quà tặng mẹ mình? Người hàng xóm mỉm cười: “Lũ trẻ nhà chúng tôi rất thích ăn những món mà bà làm cho”.
Và cứ thế, qua những việc làm nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của mẹ, bà dần dần giúp chúng tôi thêm gần gũi với hàng xóm hơn. Lũ trẻ hàng xóm thường tới vui chơi với con tôi, thật vui và đầm ấm. Chúng cũng coi mẹ tôi như bà ruột của mình.
Mẹ tôi không chỉ quan tâm tới hàng xóm xung quanh, mà còn cả những người quen của chúng tôi. Bà kết giao với cha mẹ của bạn chồng tôi, trông con hộ cho họ.
Chồng tôi thăng tiến nhờ mẹ Khi mẹ biết con trai một đồng nghiệp của chồng tôi bị bạo bệnh, bà khuyên chúng tôi nên giúp cho họ một khoản tiền. Chồng tôi không thân với đồng nghiệp này lắm, nhưng bà thuyết phục chúng tôi rằng cần làm như vậy.
Bà nói: “Khi những người khác gặp khó khăn, chúng ta nếu tương trợ được hãy giúp họ. Các con hãy học cách cho đi để nhận lại”.
Sáu tháng sau khi bà chuyển tới, chồng tôi đã thăng tiến nhờ vào đề xuất của chính đồng nghiệp này, và rất nhiều người khác cũng ủng hộ anh ấy. Chồng tôi nói rằng, “bà ngoại đã giúp anh thăng tiến đó em ạ”. Chúng tôi phát hiện rằng nhờ có mẹ, mọi người xung quanh đối xử với chúng tôi thân tình hơn rất nhiều.
Nếu muốn người khác tốt với mình, trước tiên con cần cho họ thấy con quan tâm tới họ.
Mẹ tôi, một phụ nữ nông thông ít học, nhưng lại được rất nhiều người quý mến, điều mà chúng tôi trước đó chưa bao giờ mơ tưởng đến, bởi vì bà luôn sẵn lòng cho đi.
Tôi nhớ bà thường nói câu này: “Nếu muốn người khác tốt với mình, trước tiên con cần cho họ thấy con quan tâm tới họ”.
Đó là một lý lẽ vô cùng đơn giản, nhưng lại cực kỳ khó khăn đối với không ít người hiện giờ.
Ngày mẹ từ giã cõi đời Mẹ sống với chúng tôi được ba năm thì bà bị ung thư phổi. Bác sĩ nói bà tuổi đã cao nên khó mà phẫu thuật thành công. Tốt nhất nên chăm sóc bà chu đáo hơn và để tùy theo số phận.
Chồng và tôi bàn với nhau rồi đồng ý theo cách đó. Chúng tôi đưa bà về và kể rõ sự thật cho bà nghe. Mẹ bình tĩnh chấp nhận tin dữ và chậm rãi, “mình nên làm thế các con ạ”.
Tuy nhiên bà lại muốn trở về làng quê nơi bà sinh ra và sống hạnh phúc với cha nhiều năm trước.
Tôi đã luôn ở bên mẹ vào quãng đời còn lại của bà. Tôi thường xuyên chở mẹ ra ngoài cánh đồng vào lúc bình minh để bà hít thở không khí trong lành. Bà luôn mỉm cười nếu có thể, và tôi chỉ cho mẹ mình uống thuốc giảm đau.
Một ngày nọ bà nói với tôi, cha đang mong bà tới. Tôi cầm bàn tay gầy guộc của mẹ, nói với mẹ rằng tôi không thể xa mẹ.
Nhưng mẹ tôi mỉm cười và nói, “con hãy để mẹ yên nghỉ”.
Khi mẹ rút tay ra khỏi tay tôi, trái tim tôi như vỡ vụn vì đau khổ.
Đám tang của mẹ tôi Vào ngày mẹ tôi mất, rất nhiều người tới dự tang lễ của bà, từ người trong làng cho tới bạn bè, hàng xóm và đồng nghiệp của chúng tôi.
Đoàn người đông đúc từ từ tới viếng bà khiến cho những người xa lạ tưởng rằng đây là đám tang của một quan chức cấp cao nào đó. Nhưng thực ra mẹ tôi chỉ là một phụ nữ thôn quê ít học, với một trái tim đầy ắp tình yêu thương và tấm lòng lương thiện.
Chuyện chàng Tây nhặt rác ở Hà Nội đã khiến dư luận dậy sóng, còn câu chuyện về cụ ông Đà Nẵng hàng ngày đi dọc bãi biển nhặt rác dưới đây cũng khiến không ít người phải suy nghĩ.
"Công nhân môi trường" không lương
Thời gian qua, câu chuyện anh chàng James Joseph Kendall, (34 tuổi, người Mỹ) lội xuống một mương nước bẩn ở Hà Nội để cùng bạn bè dọn sạch rác gây ấn tượng mạnh với nhiều người Việt Nam.
Nhiều người thích thú với việc làm của James Joseph Kendall và kêu gọi nhau cùng chung tay với ông Tây này để làm sạch môi trường. Từ chuyện của James, chúng tôi nghĩ ngay đến một cụ ông đã quá tuổi thất thập hơn 6 năm qua âm thầm dọn sạch rác ở bãi biển Nam Ô (quận Liên Chiểu) với chiều dài hơn 7 km.
Đó là cụ ông Trần Xuân Mạo (SN 1945, trú phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng).
Người dân sống ở ven biển Nam Ô đã quá quen với hình ảnh cụ ông râu tóc bạc phơ, tay cầm một túi to bao ni lông đi dọc bờ biển mỗi sáng sớm. Cụ Mạo tay cầm túi, mắt nhìn khắp bãi biển để tìm rác thải trôi dạt vào bờ. Hễ có một mẩu rác dù là nhỏ nhất, cụ cũng cúi xuống nhặt rồi bỏ vào túi.
Cụ Mạo đã 71 tuổi nhưng hàng ngày vẫn đi thu dọn rác làm sạch biển Đà Nẵng
"Cụ Mạo dậy rất sớm, khoảng 5 giờ sáng là đã đi dọc bãi biển lượm rác rồi.
Tôi nhớ cụ bắt đầu làm công việc vác tù và hàng tổng như thế này từ năm 2010. Hầu như ngày nào cụ cũng đi dọc biển hai lần sáng, chiều. Chỉ những ngày giông bão hay khi ốm đau, cụ mới chịu ở nhà.
Bãi biển Nam Ô là khu vực cuối của bãi biển đường Nguyễn Tất Thành nên rác tập trung rất nhiều.
Trước đây, bà con chúng tôi ở đây thấy vậy thì cũng mặc kệ. Nhưng từ ngày thấy cụ Mạo cặm cụi nhặt rác cho sạch bãi biển, chúng tôi cũng tự thấy xấu hổ nên học theo cụ. Ai thấy rác từ biển trôi vào bờ là cúi xuống nhặt ngay", anh Lê Đình Thái, trú tổ 14, phường Hòa Hiệp Bắc nói.
Ông Trương Việt, Chủ tịch UBND phường Hòa Hiệp Bắc cho hay, việc làm của cụ Mạo luôn được UBND phường ghi nhận. UBND TP Đà Nẵng, quận và phường đã nhiều lần tặng bằng khen để ghi nhận về thành tích bảo vệ môi trường của cụ Mạo.
Cụ Mạo bên tấm bằng khen của UBND phường Hòa Hiệp Bắc nhờ thành tích làm sạch bờ biển
"Chúng tôi gọi cụ Mạo là công nhân môi trường không lương. Cụ Mạo giờ đã già, bệnh tật nên khá yếu nhưng vẫn tâm huyết với việc làm sạch môi trường biển. Nhờ việc làm suốt 6 năm trời của cụ mà biển Nam Ô ngày một sạch đẹp.
UBND phường cũng đã có đơn vị làm nhiệm vụ thu gom rác hàng ngày trên bãi biển. Họ làm việc theo giờ giấc nên không thể làm sạch biển mọi lúc. May mà có cụ Mạo giúp sức", ông Việt nức nở khen cụ Mạo.
"Tôi chỉ làm sạch nơi mình ở"
Ở tuổi 71, cụ Mạo sống cùng con cháu trong căn nhà nhỏ ven biển Nam Ô. Cụ kể, quê nhà ở tỉnh Hà Tĩnh và chỉ mới chuyển đến sống tại Đà Nẵng 6 năm nay.
"Con cháu đều ở Đà Nẵng còn tôi sống một mình ở quê nên bọn chúng đưa vào đây để chăm sóc cho tiện. Ở quê tôi không có biển nên nhìn thấy là tôi rất thích. Ngày nào tôi cũng ra biển từ sớm để tập thể dục tăng cường sức khỏe.
Tôi thấy rác trên bờ biển rất nhiều nên cứ tiện tay thu gom lại tiêu hủy để bờ biển được sạch sẽ hơn. Tôi chỉ làm sạch nơi mình ở, chứ không có suy nghĩ gì cao siêu", cụ Mạo chia sẻ.
Thu gom rác là công việc tự nguyện mỗi ngày của cụ Mạo
Cụ Mạo cho hay, do tuổi cao nên cụ mắc chứng khó ngủ. Cứ 4 giờ sáng hàng ngày cụ lại thức giấc chuẩn bị đi tập thể dục và nhặt rác trên biển.
Vợ con cụ ban đầu cũng có ngăn cản vì lo cho sức khỏe của cụ. Tuy nhiên, cụ vẫn không từ bỏ việc làm của mình.
Rác thải trôi dạt vào bờ biển có đủ loại như bao ni lông, rong rêu, cây cối gãy mục, xác cá, động vật chết đã phân hủy… Cụ Mạo không hề ngại ngần mà thu gom tất cả rồi phân loại để đốt hoặc chôn lấp.
Theo cụ Mạo, rác loại nào thì xử lý theo loại đó vì xử lý không đúng cách thì gây ô nhiễm lần 2.
Cụ Mạo tiếc mình không còn trẻ và sức khỏe để làm nhiều việc có ích hơn cho môi trường
"Tôi mới bị ốm nặng dậy nên mấy tháng ni chỉ ra biển gom rác vào buổi sáng. Nhiều người thấy tôi già cả mà đi làm việc bao đồng nên cũng bảo tôi gàn dở.
Thật ra mình già rồi, sống cũng chẳng được bao nhiêu nữa nên làm được gì thấy vui thì cứ làm. Vừa đi tập thể dục, vừa nhặt rác là đã giúp mình nâng cao sức khỏe để vui vầy với con cháu rồi!
Tiếc là tôi ở với biển khi đã già, chứ nếu còn có đủ sức khỏe thì tôi tình nguyện dọn sạch cả bờ biển Đà Nẵng chứ không riêng ở Nam Ô", cụ Mạo tâm sự.
Sống ở đời, ai cũng mong muốn được tiếng thơm, tức là những lời khen ngợi thiên hạ dành cho mình. Nhiều người còn muốn tên tuổi cùng tiếng tốt của mình khi chết đi còn lưu lại đến đời sau.
Muốn thực hiện được điều đó, ta phải biết sống cho mọi người, vì mọi người bằng cách dám coi nhẹ đồng tiền và ngay cả mạng sống của mình để cứu giúp thiên hạ khi gặp cơn tai biến ngặt nghèo cần đến sự giúp đỡ của ta. Hoặc bằng cách truyền đạt hết tất cả những kinh nghiệm quý báu của mình đạt được trong cuộc sống, hay những thành quả văn hóa, nghệ thuật, cùng tiến bộ mọi mặt cho mọi người để mưu cầu lợi ích chung.
Có được như vậy thì khi chết đi, người đời sau mới ngưỡng vọng đến ta với lòng thành kính yêu mãi mãi. Còn nếu ta chỉ biết sốngvị kỷ, chỉ biết nghĩ đến mình, coi đồng tiền to như cái bánh xe bò, trong đời không hề giúp ai được xu nhỏ... thì khi chết đi đâu ai thèm nhớ đến!
Người như vậy sống thì ai cũng ghét, khi chết người ta lại mừng. Hạng "giá áo túi cơm" này sống thêm ngày nào chỉ thêm chật đất ngày đấy, vì vậy khi chết người ta mừng cũng phải!
Xưa, vào thời Ngũ Đại có người tên Mã Ân làm một quan chức võ nhỏ. Y vốn là bộ hạ của quan Tiết độ sứ Lưu Kiến Phong. Sau này Kiến Phong bị bọn bộ hạ hiềm thù giết chết, nên Mã Ân được tôn làm thống soái. Một thời gian sau, Chu Ôn lập ra nhà hậu lương, thì Mã Ân được phong làm Sở Vương, uy quyền thật lẫy lừng...
Tuy giữ được quyền cao chức trọng, địa vị thật cao sang, nhưng người đương thời rất khinh thường Mã Ân, một phần do ông ta là kẻ bất tài chỉ nhờ vào vận may mà sự nghiệp lên như diều gặp gió. Một phần nữa là Mã Ân lúc nào cũng ngụp lặn trong rượu chè, gái đẹp, chỉ thẳng tay vơ vét cho riêng mình chứ trong đời không hề cất nhắc một ai. Do sống ích kỷ như vậy nên Mã Ân bị người đương thời gán cho một hổn danh là "tửu nan phạm đại", tức là hạng giá cao áo túi cơm tầm thường, chứ không tài cán đức độ gì cả.
Người ta chỉ trọng vọng hạng người sống mà biết quên mình để lo cho người khác. Đó là người có lòng vị tha bác ái.
Vị tha là kẻ khác, chứ không phải chỉ biết vì mình. Còn bác ái là lòng yêu thương rộng khắp, bao trùm thiên hạ. Thật cao quý cho những ai vốn được tấm lòng vàng như vậy. Cả đời họ chỉ biết hy sinh quyền lợi của mình, sức khỏe của mình, thậm chí cả mạng sống của mình để mong mưu cầu hạnh phúc cho người khác. Những kẻ đó là Tiên, là Phật chăng? Không, họ là những người bình thường như chúng ta, sống chung quanh ta, sống chung quanh ta, nhưng tấm lòng của họ thì quả là cao quý hơn người!
Những người biết hy sinh mạng sống quý báu của mình cho người khác sống, quả là đáng phục! Họ lập được những kỳ công như vậy, thật thẹn cho những ai sống ở đời chỉ biết đục khoét của dân, chỉ biết nghĩ về mình, lo cho mình, cho mọi người sống chết ra sao không màng đến!
Những ai biết sống hòa đồng với mọi người, nhưng ai có lòng vị tha bác ái, đều được mọi người hết lòng biết ơn và ngưỡng mộ. Những người có lòng nhân từ này dù khi chết đi, người đời vẫn nhớ mãi đến công đức và thương tiếc không nguôi.
Trong một xã hội mà xuất hiện được nhiều người biết sống vị tha bác ái thì xã hội đó thật tốt đẹp.
Dù bạn có muốn hay không thì cuộc sống có trẻ rồi cũng có già .Vì thế hãy cho mình những mục tiêu nhỏ đến lớn để cuộc sống của bạn không còn sự lãng phí của tuổi trẻ.
1. Tìm kiếm đam mê
Nếu bạn yêu âm nhạc, tại sao không gắn bó với nó? Bạn không cần phải bỏ công việc hiện tại để theo nghiệp ca hát nhưng vẫn có thể thường xuyên rủ bạn bè, người thân tới những quán karaoke hoặc thậm chí đầu tư hẳn một bộ để có thể thỏa mãn đam mê của chính mình. Nếu không biết bản thân thích gì và muốn gì, đừng ngại thử tất cả những thứ có thể, biết đâu bạn lại tìm được cho mình niềm vui bất ngờ? Khi có đam mê, bạn sẽ theo đuổi nó nhờ vào khát khao của bản thân, mỗi sáng thức dậy sẽ có động lực để phấn đấu và như thế chắc chắn cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn nhiều.
Đam mê sẽ khiến bạn cảm thấy bản thân sống ý nghĩa (Ảnh minh họa: Internet)
2. Sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh
Cuộc sống tươi đẹp biết bao khi mọi người biết quan tâm và chia sẻ với nhau. Giúp đỡ không chỉ mang lại niềm vui cho người khác mà đến chính bản thân mình cũng cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Các tổ chức tình nguyện, thiện nguyện ngày càng phát triển, bạn nên tham gia để có thể đóng góp một phần nhỏ bé giúp đỡ những người khó khăn hơn mình.
3. Đặt mục tiêu phấn đấu cho bản thân
Bạn sẽ vấp ngã nếu cứ để cuộc đời mình trôi qua trong vô định và không có phương hướng. Bạn phải đặt mục tiêu cho mình để có thể phấn đấu từng ngày từng giờ. Mục tiêu đặt ra không cần quá cao, mất thời gian dài để thực hiện, đó có thể chỉ là mục tiêu ngắn hạn nhưng tạo động lực cho bạn.
4. Quan tâm đến những chuyện có thể khơi dậy trong bạn cảm hứng
Bạn không phải là người duy nhất cảm thấy cuộc sống của mình thật vô nghĩa. Internet có biết bao câu chuyện về những người cũng trong tình trạng như bạn. Họ cũng đã từng chán nản, từng bỏ cuộc nhưng rồi với ý chí tuyệt vời, họ bước qua rào cản của bạn thân, xây dựng mục tiêu với đam mê và biến cuộc sống của họ trở nên có ý nghĩa hơn. Tại sao bạn lại không tìm đọc những câu chuyện như vậy để thấy rằng chính bản thân mình cũng có thể làm như họ, thậm chí còn có thể làm tốt hơn? Cách làm này giống như một liều thuốc chữa căn bệnh tự ai, ‘họ làm được tại sao mình lại không?’ 5. Làm bất cứ điều gì đó
Bạn sẽ vấp ngã nếu cứ để cuộc đời trôi qua trong vô định (Ảnh minh họa: Internet)
Đừng ngồi lỳ trong nhà cả ngày và chỉ làm bạn với màn hình máy tính. Thật khó để thay đổi nếu như bạn không chịu cố gắng. Thử đi dạo phố, mua sắm, hay đơn giản chỉ làm quan sát mọi người xung quanh, những người lao động nhọc nhằn kiếm đồng tiền mưu sinh, bạn sẽ thấy cuộc sống này có ý nghĩa như thế nào?
6. Tìm kiếm động lực
Nếu không tìm thấy động lực để biến cuộc sống tẻ ngắt của bạn trở nên ý nghĩa hơn, bạn đương nhiên sẽ chẳng có đủ sức mạnh để tìm ra đâu mới là điều mình nên làm. Phải có một động lực nào đó đẩy bạn lên phía trước và tạo niềm tin vững chắc để bước tiếp, lúc đó bạn sẽ thấy mọi thứ dễ dàng hơn nhiều so với những lúc cố lê đi từng bước chậm chạp và không mục đích. 7. Làm những gì cảm thấy vui
Cuộc sống có ý nghĩa khi cuộc sống có niềm vui. Vậy vì lý do gì mà bạn không làm những điều mình cảm thấy hạnh phúc. Người khác nói sở thích của bạn thật điên rồ nhưng điều đó có ý nghĩa gì khi chính những điên rồ ấy lại mang đến cho bạn những phút giây thư giãn, những tiếng cười hạnh phúc không mang theo lo lắng của cuộc sống.
Mọi người sẽ có lúc cảm thấy thất vọng, mất niềm tin vào cuộc sống nhưng bạn phải nhớ rằng đó chỉ là những giây phút ngắn ngủi mà thôi. Cuộc sống còn dài, bạn còn trẻ, không nên lãng phí thời gian vào những phút giây như thế. Ai cũng có mục đích, chỉ là chúng ta chưa nhận ra nó vào thời điểm này mà thôi. Hãy đứng lên và khám phá những bí mật chưa được biết đến của bản thân. Cuộc sống còn nhiều điều ý nghĩa mà bạn chưa biết.
Ăn một trái ớt mỗi ngày có thể giúp giảm cân, ngăn ngừa cơn đau tim, phục hồi vi khuẩn đường ruột và giết chết tế bào ung thư, theo naturalon
Ớt rất giàu Canxi, Kali, Vitamin B phức tạp cũng như Vitamin A, C. nhiều nghiên cứu đã tìm thấy trong thực tế ớt có thể xây dựng lại các mô trong dạ dày và ruột, đồng thời có tác dụng cải thiện tiêu hóa. Hoạt chất cayenne trong ớt hoạt động như một chất xúc tác hỗ trợ đắc lực cho việc điều trị ung thư.
Nếu bạn từng ăn những món nhiều ớt hoặc tiêu, lập tức bạn sẽ thấy mồ hôi và nước mũi chảy ra, đó là chất cayenne đang hoạt động. Chất này có tác dụng làm ấm cơ thể và mở rộng các khoang mũi, cho phép chất nhầy chảy ra để làm giảm sự tắc nghẽn.
Một nghiên cứu của đại học Pittsburgh (Mỹ) nhiều năm về trước đã công bố trên san Innovations report, cho biết Capsaicin – một thành phần trong ớt có khả năng giết các tế bào ung thư trong tuyến tụy.
Một nghiên cứu khác tại trung tâm y tế Cedars –Sinai và trường ĐH California, Los Angeles (UCLA), từng công bố trên reuters, cũng cho thấy capsaicin có thể gây tổn hại cho các tế bào ung thư tuyến tiền liệt của con người trong ống nghiệm. nghiên cứu này tìm thấy capsicin tiêu diệt đến 80% các tế bào ung thư tuyến tiền liệt. Các nghiên cứu ở nhật bản cũng phát hiện ớt làm chậm lại sự phát triển của những khối u ung thư tuyến tiền liệt.
Một nghiên cứu phát hiện những người tiêu thụ 10gr ớt trong bữa ăn có thể giảm được sự thèm ăn, đồng thời thúc đẩy quá trình trao đổi chất trong cơ thể. Gần đây, ớt còn được chứng minh có tác dụng ngăn chặn các cuộc tấn công của các cơn đau tim.
Thêm một tách trà ớt vào chế độ ăn mỗi tháng một lần sẽ có tác dụng tiêu diệt và loại bỏ ký sinh trùng trong cơ thể.
Đó là Lê Minh Châu (sinh năm 1991) - chàng họa sĩ dị tật do chất độc da cam, có biệt tài vẽ tranh bằng miệng và đã dành được nhiều giải thưởng trong cuộc thi hội họa trong cả nước.
Chàng họa sĩ trẻ Lê Minh Châu – nghị lực vươn lên chính mình
Mọi người biết đến Châu nhiều hơn qua bộ phim dài 34 phút với tựa đề “Chau, Beyond the Lines” do nữ đạo diễn đạo diễn Courtney N Marsh chỉ đạo sản xuất. Nội dung bộ phim xoay quanh nghị lực vươn lên của nạn nhân chất độc gia cam Lê Minh Châu đã lọt Top 10 đề cử phim tài liệu xuất sắc Oscar 2016.
Nghị lực của cậu bé dị tật bởi chất độc da cam
Chúng tôi tìm đến phòng tranh của chàng họa sĩ Lê Minh Châu trên đường Lê Hồng Phong (Q.10 – TP. Hồ Chí Minh ). Gọi là phòng tranh nhưng đó chỉ căn phòng chưa đầy 20m2. Châu thuê căn phòng với giá 5 triệu/ tháng để nghỉ ngơi, sinh hoạt và trưng bày những tác phẩm của mình.
Ấn tượng đầu tiên đối với tôi là những bức tranh của Châu vẽ rất thực và đủ mọi thể loại từ chân dung, phong cảnh, tranh trìu tượng…Và tất cả chúng được Châu dùng miệng của mình để vẽ.
Một góc trong trưng bày các tác phẩm tại phòng tranh Lê Minh Châu
Nguyễn Minh Châu (1991) sinh ra trong gia đình nghèo quê ở Trảng Bom (Đồng Nai). Châu là đứa con duy nhất (trong 4 anh chị em) dị tật bẩm sinh do ảnh hưởng của chất độc da cam từ bố mẹ (cha mẹ Châu đã bị nhiễm dioxin thời kỳ tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước).
Vì gia đình nghèo, từ nhỏ Châu được gửi vào Làng trẻ em Hòa Bình, Bệnh viện Từ Dũ (TP Hồ Chí Minh) để được chăm sóc và cho học chữ. Khi Châu 9 tuổi, đang học lớp 1, cả lớp Châu được một cô giáo tên Linh đến tình nguyện dạy vẽ bức tranh sơn mài lên tường trong lớp học. Châu kể “Khi ấy, Châu mê mẩn những sắc màu mà cô Linh pha phối”. Thấy được sự ham mê của những đứa trẻ thiệt thòi, cô Linh xin mở một lớp học vẽ miễn phí cho những đứa trẻ có khiếu hội họa như Châu tại Làng Hòa Bình.
Lớp Châu ban đầu được cô giáo Linh hướng dẫn bằng những nét vẽ bằng những bút chì dạ, tô vẽ màu lên hình mẫu có sẵn. Sau một thời gian, cô giáo Linh phát hiện Châu có năng khiếu hội họa, cô luôn dạy kèm và luôn động viên để Châu vượt mọi khó khăn về khuyết tật của bản thân để nuôi ước mơ thành một họa sĩ chuyên nghiệp.
Ngoài những giờ học văn hóa trên lớp, Châu luôn ngồi một mình, miệt mài tập vẽ trong căn phòng tập thể của Làng Hòa Bình. Nhưng đôi tay yếu ướt của Châu chỉ vẽ được 10 – 20 phút là rã rời, vừa đam mê vừa sợ mất ý tưởng, Châu quyết định dùng miệng mình để tập vẽ. “Dùng tay cầm cây cọ thì chỉ cử động đôi cánh tay thôi, nhưng dùng miệng ngậm cọ để vẽ cần cử động của toàn cơ thể. Lúc đầu tập vẽ tranh bằng miệng, toàn cơ thể lúc nào cũng đau đơn và mệt mõi, nhất hàm răng, cơ miệng và cổ mình lúc nào cũng đau nhức, không ăn uống được”- Châu kể.
Với ước mơ trở thành một họa sĩ, Châu hằng ngày vẫn dành 5 – 6 giờ để miệt mài tập vẽ bằng miệng. Qua nhiều năm tháng, những nét vẽ bằng miệng của Châu dần dần trở nên sắc sảo hơn.
Bức tranh “mùa thu Hồ Gươm” được Châu vẽ trong tháng 10 năm 2015
Những thành quả bước đầu
“Những ngày tháng trẻ thơ trong Làng Hòa Bình là khoảng thời gian Châu có được nhiều niềm hạnh và kỷ niệm không thể quên” Châu tâm sự. Nhưng Châu muốn niềm đam mê hội họa của mình không dừng lại ở ước mơ, nên khi 18 tuổi Châu xin các mẹ nuôi trong Làng Hòa Bình được ra ngoài xã hội để tìm kiếm cơ hội học hỏi hơn nữa về hội họa.
Bước đầu tiên, Châu tìm đến những phòng tranh ở TP. Hồ Chí Minh để xin học vẽ và lĩnh hội những cái tài, cái mới từ những thầy họa sĩ có tiếng. Và tất cả phòng tranh Châu đều để lại ấn tượng đẹp về một chàng trai biết vượt qua nghịch cảnh để sống với đam mê hội họa.
Khi nghề nghiệp đã vững vàng, có thể tự mình kiếm kế sinh nhai nuôi bản thân, Châu bắt đầu hành trình cho ý tưởng mở phòng tranh để trưng bày và bán các tác phẩm của mình. Châu kể “Bức tranh đầu tiên, Châu vẽ về phong cảnh quê hương miền Bắc với với gốc đa, giếng nước, sân đình, được một người nước ngoài mua với giá 3.000.000 đồng. Đó là thành quả, hạnh phúc đầu đời và niềm động viên lớn để Châu tiếp tục viết tiếp ước mơ".
Trên đà khát khao và “sống là không chờ đợi” như Châu đã tâm sự, chàng họa sĩ trẻ biết vượt qua mọi nghịch cảnh và khó khăn cuộc sống để vươn mình ra biển lớn. Châu tham gia các cuộc thi “ Nét vẽ Xanh” rồi đến hội thi “Bảo tàng chứng tích chiến tranh” và hàng loạt cuộc thi khác và đều đạt giải. Và gần đây, trong cuộc thi “Chiến thắng nỗi đau”, Châu giành được giải khuyến khích.
Với Lê Minh Châu - hội họa là đam mê lớn nhất của bản thân
Với cùng với sự phát triển phòng tranh của mình, chàng họa sĩ đã miệt mài học thêm ngoại ngữ và đến nay Châu nói thông thạo hai ngoại ngữ : Tiếng Anh và Tiếng Nhật. Châu cho rằng “việc học ngoại ngữ giúp Châu có thể hiểu hết ý tưởng của các khách nước ngoài khi họ đặt hàng mình. Hiện nay, phòng tranh Châu đã có lượng khách hàng khá ổn đến từ các nước Anh, Pháp, Nhật…”
Khi nói về ý định tương lai, Châu tâm sự “ Châu muốn thực hiện một cuộc triển lãm về tranh của mình, và tiền từ cuộc triển lãm Châu sẽ dành tặng cho Ngôi nhà Hòa Bình, nơi đã cho Châu có cuộc sống như bây giờ như thay một lời cảm ơn”
Đại sư Tinh Vân có một người đệ tử, sau khi tốt nghiệp đại học liền học thạc sĩ, rồi lại học tiến sĩ, sau nhiều năm đèn sách cuối cùng cũng đã hoàn thành luận án tiến sĩ nên vô cùng mừng vui.
Một hôm người đệ tử này trở về, thưa với Đại sư. Thưa thầy nay con đã có học vị tiến sĩ rồi, sau này con phải học những gì nữa? Ngài Tinh Vân bảo: Học làm người, học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được.
Thứ nhất, “học nhận lỗi“. Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.
Thứ hai, “học nhu hòa“. Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được. Tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn trong việc tu tập.
Thứ ba, “học nhẫn nhục“. Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.
Thứ tư, “học thấu hiểu“. Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?
Thứ năm, “học buông bỏ“. Cuộc đời như một chiếc vali, lúc cần thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống thì lại không đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới tự tại được!
Thứ sáu, “học cảm động”. Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên hoan hỷ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là tâm thương yêu, tâm Bồ tát, tâm Bồ đề; trong cuộc đời mấy mươi năm của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.
Thứ bảy, “học sinh tồn”. Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình, bạn bè yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với người thân.